Chương 35: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không biết là do lâu rồi chưa luyện tập hay là do bộ não thấm đẫm quá nhiều công thức và nguyên lý, thiếu khả năng nhận thức và cảm tính nên Vu Mai rất không hài lòng với biểu hiện của các học sinh dạo gần đây.

"Xưa nay không ai học Ngữ văn bằng cách ghi nhớ thuộc lòng cả. Ngữ văn là môn học khảo sát tố chất văn hóa và tu dưỡng văn học của các bạn." Cô giáo khoanh tay đứng trên bục, liếc xuống dưới một lượt: "Có thể nói rằng khả năng viết và khả năng đọc hiểu của các bạn trong những lần gần đây rất yếu kém."

Dưới lớp im lặng, mọi người cúi đầu, đến cả hít thở cũng không dám.

"Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ không đọc chính tả trong giờ đọc sách vào bữa trưa. Thay vào đó tôi sẽ cho các em làm bài tập. Giờ tự học buổi tối tôi sẽ để các em đọc sách. Các em hãy đọc thật kỹ các trích đoạn. Học kỳ này tôi sẽ thu lại và kiểm tra hàng tháng. Một số người đừng có nghĩ đến chuyện làm qua loa, lừa dối để qua cửa được nữa."

Kiều Dạng và Mạch Sơ quay sang nhìn nhau rồi cười nhếch mép, nghe có vẻ không phải là một điều xấu.

Một kỳ thi lớn vừa kết thúc, nhiệt độ tăng cao trở lại, những mầm non mới đâm chồi trên cành, những cơn gió xuân ấm áp êm dịu khiến lòng người không khỏi bồn chồn.

Vu Mai yêu cầu cả lớp đọc thêm sách ngoại khóa, nhưng không nói cho họ biết nên đọc sách gì. Không biết ai là người khởi xướng mang cuốn "Bạch dạ hành[61]" đến truyền tay nhau trong lớp, sau đó nó vượt quá tầm kiểm soát, từ lý luận hồi hộp đến khoa học viễn tưởng, từ tình cảm lãng mạn đến đấu đá chốn hậu cung, thể loại tiểu thuyết gì cũng có.<code>[61]Bạch dạ hành (tiếng Nhật:

Byakuyakō) là một tiểu thuyết trinh thám của nhà văn Nhật Bản Keigo Higashino, được đăng nhiều kỳ trên tạp chí tiểu thuyết hàng tháng Subaru của Shueisha từ tháng 1 năm 1997 đến tháng 1 năm 1999, sau đó được xuất bản thành sách hoàn chỉnh vào tháng 8 năm 1999 và trở thành một trong những cuốn sách bán chạy nhất của Keigo.</code>Năm 1978, nhà xã hội học Marcus Felson và JL Spaeth đề xuất khái niệm kinh tế chia sẻ[62]. Một số người cũng phát hiện ra cơ hội kinh doanh này trong khuôn viên trường có nguồn lực hạn chế.<code>[62]Nền kinh tế chia sẻ đề cập đến một tổ chức hoặc cá nhân sở hữu các tài nguyên nhàn rỗi và chuyển giao quyền sử dụng tài nguyên đó cho người khác với một khoản phí. Người chuyển nhượng sẽ nhận được phần thưởng và người chia sẻ tạo ra giá trị bằng cách chia sẻ tài nguyên nhàn rỗi của người khác.</code>Đọc xong quyển cuối cùng của "Tam thể[63]", Mạc Tri gấp sách lại, ngẩng đầu gọi Mạch Sơ, hỏi cô ấy: "Chỗ bà có cuốn gì? Cho tôi mượn."<code>[63]Tam Thể (tiếng Hoa: ) là quyển tiểu thuyết khoa học viễn tưởng của nhà văn người Trung Quốc Lưu Từ Hân. Tên sách phỏng theo Bài toán ba vật thể trong Cơ học. Tuy đây chỉ là cuốn đầu tiên trong bộ ba (Tam bộ khúc – Triology) Chuyện cũ Trái Đất (tiếng Hoa: ), nhưng người đọc Trung Quốc thường gọi cả bộ sách là Tam Thể. Quyển hai và ba trong bộ tiểu thuyết tên là Khu rừng đen tối (tiếng Hoa: ) và Tử thần sống mãi (tiếng Hán: ). Ba cuốn tiểu thuyết kể về quá trình bắt đầu đến hội nhập của nền văn minh Trái Đất với vận mệnh của vũ trụ.  Tác phẩm được đăng nhiều kỳ trên tập san Thế giới Khoa học viễn tưởng vào năm 2006 và được xuất bản thành sách năm 2008. Quyển sách đã trở thành một trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng ăn khách nhất ở Trung Quốc.</code>Mạch Sơ chuyển hộp đựng đồ dưới chân lên mặt bàn: "Ông tự chọn đi."

Mạc Tri lật xem, bìa của những cuốn sách này còn lạ mắt hơn cuốn trước, nhưng chẳng có cuốn nào khiến cậu ta cảm thấy hứng thú: "Tại sao đều là tiểu thuyết lãng mạn?"

Nhìn cậu ta chọn lựa, Mạch Sơ vỗ vào mu bàn tay đối phương, đóng nắp lại rồi nói: "Chỉ có vậy thôi, ông đọc thì đọc, không đọc thì nghỉ."

Mạc Tri kêu ré lên vì đau, che mu bàn tay lại hỏi Trần Thiên Cù: "Ông còn cuốn sách nào khác không?"

Trần Thiên Cù giơ bản "Trăm Năm Cô Đơn[64]" trong tay lên: "Ông có muốn đọc cái này không?"<code>[64]Trăm năm cô đơn (tiếng Tây Ban Nha: Cien años de soledad) là cuốn tiểu thuyết nổi tiếng nhất của nhà văn người Colombia Gabriel Garcia Marquez. Tác phẩm được nhà xuất bản Sudamericana xuất bản lần đầu bằng tiếng Tây Ban Nha vào năm 1967 tại Buenos Aires (Argentina).

Chi tiết mời các bạn vào phần .</code>Mạc Tri dứt khoát từ chối: "Ông cô đơn một mình đi."

"Tôi muốn đọc." Kiều Dạng lặng lẽ giơ tay lên.

Trần Thiên Cù nói với cô: "Đọc xong tôi sẽ đưa cho cậu."

Kiều Dạng cười nhẹ: "Ừ."

"Thôi vậy." Mạc Tri đưa tay về phía Mạch Sơ: "Bà cho tôi mượn cuốn nào cũng được, có cái để đọc là được."

Không ngờ Mạch Sơ cũng đưa tay về phía cậu ta rồi nói: "Năm tệ một cuốn, cho ông ba ngày để đọc cho hết."

Mạc Tri mở to mắt, cất giọng the thé: "What?"

Mạch Sơ nhếch lên nụ cười nơi khóe miệng: "Muốn vào được thư viện thì ông cũng phải tốn tiền làm thẻ mà."

Mạc Tri không nói nên lời, cố gắng chơi bài tình cảm: "Không phải, chúng ta không phải là bạn bè à?"

"Tất nhiên rồi. Tôi sẽ giảm giá cho ông, ba tệ một quyển." Mạch Sơ nói xong lại hỏi cậu ta: "Bạn chí cốt chưa?"

Mạc Tri bị cô bạn chọc tức đến bật cười, cậu ta gật đầu, lấy từ trong túi ra ba đồng xu đập mạnh lên bàn.

Mạch Sơ vui vẻ vơ vào lòng bàn tay, mở hộp đựng đồ ra hỏi: "Ông muốn cuốn nào?"

Mạc Tri thấy những cuốn sách này khá giống nhau nên đã chọn ngẫu nhiên một cuốn tiểu thuyết học đường có bìa màu xanh và hồng."

"Yêu thầm vị kẹo sữa"?" Cậu ta đọc dòng chữ trên tiêu đề và cười ha hả: "Tôi muốn xem nó thô tục đến mức nào."

Tiết sau đến lượt Cố Viễn Thanh quản lớp. Kiều Dạng mở sách bài tập ra, bắt đầu làm bài tập hôm nay.

Cô cứ nghe thấy tiếng lạo xạo phát ra từ phía sau, âm thanh "kkkk" chói tai đến mức khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

Nửa tiết học đã trôi qua nhưng những âm thanh kia vẫn chưa dứt, Kiều Dạng quay đầu lại thấy mọi thứ vẫn như thường. Cô sờ gáy, kéo áo khoác lại, thấp giọng hỏi Mạch Sơ: "Trong trường có chuột không nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!