Chương 34: (Vô Đề)

Nơi đây không có phong tục đón Giao thừa, ông bà nội đã đi ngủ từ sớm. Trong bữa cơm Tất niên, Kiều Khải uống nửa ly rượu trắng nên cũng đã về phòng nghỉ ngơi.

Chỉ có Kiều Dạng là mở mắt chờ đến mười hai giờ đêm, cô bỏ qua những lời chúc mừng năm mới hiện lên trong danh sách tin nhắn và nhắn cho Mạch Sơ trước: Chúc mừng năm mới!

Vài giây sau, đối phương đáp lại bằng một chuỗi "Hahahahahahahahaha".

Kiều Dạng hỏi cô bạn: Cậu cười gì thế?

Mạch Sơ gửi một bức ảnh trong đó cô ấy đang cầm một chiếc ly thủy tinh.

Kiều Dạng sửng sốt khi nhìn thấy phía sau có rất nhiều chai bia trên bàn, vội vàng hỏi: Cậu không uống say đấy chứ?

Mạch Sơ: Cậu không thấy màu sắc của nó à? Tớ uống Fanta.

Kiều Dạng: Cậu đang ở đâu?

Mạch Sơ: Nhà bạn của anh tớ, anh ấy đưa tớ qua ăn Tất niên.

Mạch Sơ: Để tớ cho cậu xem màn bắn pháo hoa trên sông Hoàng Phố[51].<code>[51]Hoàng Phố là một con sông dài 97 km ở Trung Quốc, chảy qua Thượng Hải. Sông Hoàng Phố từng là một chi lưu của sông Tô Châu. Tuy nhiên, ngày nay thì sông Tô Châu đã trở thành nhánh của sông Hoàng Phố. Sông này rộng trung bình 400 m và sâu 9 m. Đây là nguồn nước uống cho người dân Thượng Hải.</code>Cô bạn gửi một đoạn video ngắn khác, Kiều Dạng cảm thấy nhẹ nhõm: Trông cậu có vẻ hạnh phúc lắm, tớ vẫn còn ở quê.

Mạch Sơ: Vui cái gì. Mọi người đang chơi mạt chược trong nhà, tớ chỉ có thể xem Gala Xuân vãn một mình.

Mí mắt ngày càng nặng, Kiều Dạng ngáp và nói với cô ấy: Tớ buồn ngủ quá, ngủ đây.

Mạch Sơ: Ngủ đi, ngủ ngon nhé.

Thời điểm Gala Xuân vãn kết thúc và tiếng pháo hoa dừng lại, hương vị của ngày Tết dường như cũng phai nhạt đi rất nhiều.

Sau khi trở về từ hải đảo, Kiều Tịch trở nên tươi tắn vui vẻ hơn rất nhiều. Quá trình thực tập của chị đã kết thúc vào năm ngoái, Kiều Tịch sẽ chính thức tốt nghiệp Đại học Y vào tháng 6 tới.

"Cuối cùng chị cũng hiểu tại sao người ta lại muốn mua nhà cạnh biển. Mỗi ngày đứng dậy và nhìn ra biển thực sự sảng khoái hết cả con người. Mỗi ngày bị bao quanh bởi những tòa nhà cao tầng thật quá ngột ngạt."

Kiều Dạng nằm trên giường, xem từng bức ảnh chị mình chụp trong chuyến đi này, nói với vẻ ước ao: "Em chưa được nhìn thấy biển bao giờ."

Kiều Tịch gấp quần áo cất vào tủ rồi nói: "Thi đại học xong chị sẽ dẫn em đi."

"Em nghe mấy lời này chán rồi." Kiều Dạng trả lại điện thoại cho chị, đứng dậy khỏi giường nói: "

"Thi đại học xong mẹ sẽ đưa con đi du lịch", "Thi xong bố sẽ đổi điện thoại mới cho", "Thi đại học xong sẽ thế này thế nọ"."

Kiều Tịch mỉm cười hỏi em gái: "Sắp đến kỳ thi tổ hợp rồi phải không?"

"Vâng, vào ngày 17 và 18 tháng sau."

Như thường lệ, các trường cấp một và cấp hai bắt đầu khai giảng sau Tết Nguyên Tiêu, chỉ có học sinh cấp ba bọn họ là những kẻ khốn khổ phải trở lại trường vào ngày 11 tháng Giêng.

Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là đến kỳ thi tổ hợp, ngay cả ba môn học chính của học sinh lớp 11 cũng bị tạm dừng, dành tất cả thời gian còn lại cho bọn họ chạy nước rút lần cuối.

Bây giờ số lần Hồ Lượng đến lớp ít đi nhiều, buổi tối tự học cũng không cần ông giám sát lớp nữa.

Không còn dưới sự kiểm soát của thầy chủ nhiệm, những chàng trai ở hàng sau gần đây ngày càng càn rỡ hơn.

Lý Đông – giáo viên môn Địa cũng "tai điếc mắt mù" như Cố Viễn Thanh. Mỗi buổi tối tự học, ông giống như một vị Tôn Phật ngồi trên bục giảng, không bao giờ xuống dưới kiểm tra.

Bình thường mọi người đều ăn vụng ăn lén trong giờ tự học, nhưng Hàng Dĩ An dần dần không hài lòng với điều này, từ bánh mì kẹp thịt đến sushi, thậm chí có ngày cậu ấy còn cả gan ăn cả một hộp cơm tự sôi.

Kiều Dạng nhìn Hàng Dĩ An bưng hộp cơm đi thẳng qua trước mặt Lý Đông để lấy nước nóng cạnh bảng đen mà toát mồ hôi hộ, chỉ sợ thầy giáo ngẩng đầu sẽ bắt quả tang cậu ấy tại trận.

"Sao cậu ấy dám?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!