Chương 32: (Vô Đề)

Tuyết rơi cả đêm, dù không có đồng hồ báo thức lúc sáu giờ, giấc mộng của Kiều Dạng vẫn bị ánh sáng trắng chói mắt ngoài cửa sổ quấy rầy.

"Mau dậy đi, bên ngoài đã phủ một lớp tuyết dày kia kìa." Kiều Tịch vỗ nhẹ chăn của em gái.

Kiều Dạng xoay người, kéo chăn lên che đầu, hỏi: "Hôm nay không phải là ngày nghỉ sao?"

"Mày không định ăn sáng hả em? Trong nồi có ngô luộc đấy."

"Không ăn."

"Vậy chị đi làm, bữa trưa em tự lo cho mình, hoặc đến nhà Xán Xán." Kiều Tịch vuốt tóc lại. Đã gần tám giờ, hôm nay trời có tuyết nên chị không định lái xe ra đường mà định ra khỏi nhà sớm đi bộ đến bệnh viện.

Kiều Dạng ậm ừ đáp: "Em biết rồi."

Kiều Tịch giúp em gái kéo rèm lại: "Chị đi đây."

Đợi khi Kiều Dạng ngủ một giấc tỉnh lại, tuyết bên ngoài đã bắt đầu tan, cô cầm điện thoại lên xem giờ, thật sự không nỡ rời khỏi chiếc giường ấm áp.

Khoảng mười giờ, Hạ Xán gửi tin nhắn cho cô, Kiều Dạng từ trong chăn đưa tay ra, gõ phím hỏi cô nàng: Hiện tại cậu có ở nhà không?

Một lúc sau, Hạ Xán mới trả lời: Tớ đang ăn trưa ở nhà bà ngoại, ở nhà cậu có ai không? Sang đây không?

Ông bà của Hạ Xán cũng sống ở khu này, trong tòa nhà phía sau nhà Kiều Dạng, cô đấu tranh nội tâm hai giây, thẳng thắn nói: Không muốn dậy thì phải làm sao?

Hạ Xán: Còn chưa dậy à? Bây giờ là mấy giờ rồi má?

Kiều Dạng: Hay cậu mang cơm sang cho tớ?

Hạ Xán: Rồi rồi rồi thưa đại tiểu thư.

Kiều Dạng gửi cho bạn một biểu tượng cảm xúc nụ hôn, trong nhóm chat của lớp liên tục xuất hiện thông báo có tin nhắn mới. Cô nhấp vào xem, hóa ra mọi người đang thảo luận bảng điểm cuối kỳ.

Kiều Dạng tim đập thình thịch, vội hỏi: Có điểm sớm thế à?

Lưu Gia Lạc trả lời cô ở bên dưới: Toán có điểm rồi.

Kiều Dạng: Sao các cậu biết?

Đường Thiên Vân: Mẹ tớ hỏi Gru, nếu cậu muốn biết, tớ có thể gửi riêng cho cậu.

Chuyện gì phải đến ắt sẽ đến, Kiều Dạng hạ quyết tâm, nhắn lại: OK, cảm ơn cậu!

Cô rời khỏi nhóm trò chuyện và nhấn chấp nhận lời mời kết bạn từ Đường Thiên Vân.

Đối phương gửi tới bảng xếp hạng của toàn lớp, Kiều Dạng thở dốc, phóng to hình ảnh trên màn hình.

Cái tên đầu tiên cô nhìn thấy là Mạch Sơ, cô ấy được 146 điểm, đứng nhất lớp.

Lần này cũng là đề thi chung cho toàn thành phố, độ khó của đề bài khá cao, Kiều Dạng há miệng ồ một tiếng, bạn cùng bàn của cô giỏi thật.

Cô nhìn xuống phía dưới, cuối cùng cũng tìm thấy tên mình trong danh sách.

Một trăm hai mươi lăm, không khác so với cô dự đoán. Dù sao cũng là mức điểm trung bình.

Trong nửa năm qua, Kiều Dạng đã bị hình học không gian và đạo hàm hành hạ lên xuống, điểm số này cũng coi như xứng đáng với cô.

Tiếng chuông cửa chợt reo vang, Kiều Dạng giật mình, cô buông điện thoại xuống, vén chăn lên.

Mùa đông ở Giang Nam ẩm ướt và lạnh lẽo, trong nhà cũng lạnh cóng. Cô mặc bộ đồ ngủ bằng nhung rồi chạy ra mở cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!