Chương 31: (Vô Đề)

Ngọn lửa của que pháo hoa cầm tay nhảy múa và bùng cháy, soi sáng nụ cười trong mắt nhau.

Kiều Dạng từ trong túi móc ra máy ảnh phim, gọi Kiều Tịch ở cách đó không xa: "Để em chụp cho chị một tấm!"

Kiều Tịch vung vẩy tia lửa trong tay, hỏi cô: "Em vẫn chưa dùng hết cuộn phim à?"

"Hình như còn sót lại mấy tấm." Kiều Dạng giơ máy ảnh lên trước mắt: "Nhìn em này."

Trong đây đã ghi lại cảnh hoàng hôn hồng tím ngoài cửa sổ trước khi giờ tự học buổi tối bắt đầu, cây ngô đồng rụng lá trước cổng trường vào mùa thu. Nó cũng ghi lại hình ảnh những người bạn mới hàng ngày trò chuyện, chơi đùa cùng cô, đồng thời ghi lại những điều thú vị ở trường trong sáu tháng qua, ngoại trừ việc cô chưa chụp ảnh người đã tặng mình món quà này.

"Ba, hai, một."

Kiều Tịch giơ que pháo hoa lên, nhìn vào ống kính và nở nụ cười xinh.

Kiều Dạng nheo mắt lại, nhấn nút chụp.

Trên quảng trường có một đám trẻ con đang rượt đuổi nhau, tiếng cười non nớt trong trẻo.

Hai que pháo hoa cuối cùng đã cháy hết, Kiều Tịch lấy điện thoại di động từ trong túi ra, nói với Kiều Dạng: "Đi thôi, mẹ nói cơm nước chuẩn bị xong rồi."

Hôm nay là đêm Giao thừa, tiếng pháo hoa ngoài cửa sổ chỗ xa chỗ gần vang lên không ngớt.

Phòng bếp trên tầng hai vẫn sáng đèn, Kiều Dạng đứng ở dưới lầu nhìn lên, đột nhiên có cảm giác hoảng hốt "Không biết năm nay là năm nào?"

Một thời gian dài sau khi ly hôn, Tô Đồng không muốn quay lại nơi này. Mỗi lần đưa Kiều Dạng về nhà bà chỉ dừng xe dưới lầu, giờ đây bà mới có thể bình tĩnh đối diện với quá khứ, Kiều Dạng không biết đây là chuyện tốt hay xấu.

Kiều Tịch mở cửa vào nhà, trước khi bước vào đã ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn.

"Thơm quá." Chị đặt chìa khóa lên tủ trước cửa: "Mới nãy còn chưa thấy đói."

Tô Đồng đi ra từ phòng bếp, cởi tạp dề nói: "Đi rửa tay đi rồi ăn cơm."

Kỹ năng nấu nướng của bà không tốt, hay nói đúng hơn là không tiến bộ qua nhiều năm. Vì vậy, ngoại trừ cơm trên bàn được nấu bằng nồi cơm điện ở nhà, phần còn lại đều được bà mua về từ nhà hàng trên đường đến đây.

Cách trình bày của các món ăn rất quen thuộc, Kiều Dạng nhận ra đây chính là đồ của nhà hàng Yên Hỏa mà mình đã ăn lần trước.

Kiều Tịch từ trong tủ lạnh lấy ra hai chai bia, hỏi Tô Đồng: "Mẹ uống không?"

"Lạnh lắm, con uống đi."

Bình thường Kiều Tịch ngồi ở vị trí chủ vị, Kiều Dạng ngồi bên phải chị. Hôm nay Tô Đồng cũng ở đây, ba người theo thói quen ngồi ở vị trí cũ của mình năm đó.

Khi chỉ có hai chị em, cô không cảm thấy thiếu ai, nhưng hôm nay Kiều Dạng luôn vô thức liếc mắt về phía chiếc ghế trống ấy.

"Tịch Tịch, con ăn nhiều vào nhé. Lần trước mẹ đã đưa em con đi ăn ở nhà hàng của họ rồi."

"Con biết." Kiều Tịch giật nắp lon: "Lúc đó nó ăn no rồi về nói bị chướng bụng, cảm thấy khó chịu."

"Huh?" Tô Đồng cười hỏi Kiều Dạng: "Đồ ăn của bọn họ có ngon không?"

Kiều Dạng gắp một miếng tôm viên lăn bột chiên, gật đầu đáp: "Ngon ạ."

"Hôm nay chỗ ngồi trong nhà hàng đã được đặt kín, lần sau mẹ sẽ dẫn hai đứa đi dùng bữa. Đồ ăn sau khi mang về nhà sẽ có mùi vị kém đi một chút."

"Không sao đâu, ăn ở nhà thoải mái hơn." Kiều Tịch giơ lon bia lên: "Vậy để con nâng ly chúc mừng trước nhé. Chúc mừng năm mới."

Kiều Dạng giơ cốc Coca trong tay lên tham gia: "Năm mới vui vẻ!"

Tô Đồng mỉm cười cầm chiếc ly lên. Năm nay sắp kết thúc, hai cô con gái của bà đã trưởng thành từ lúc nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!