Chương 29: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Giáo viên thể dục thổi còi, các nam sinh dừng động tác, Hứa Trường Khê ném quả bóng rổ trong tay cho Triệu Ngọc Thành.

"Xuống căn tin không?"

Hứa Trường Khê cầm chiếc áo khoác trên ghế bên cạnh lên, thở dốc một hơi rồi nói: "Đi."

Cơn gió lạnh bên ngoài thổi qua khiến cậu ta rùng mình, kéo khóa áo lên rồi hỏi: "Sao lại có nhiều người thế?"

"Sắp đến Giáng sinh rồi. Họ đến mua sô cô la ấy mà."

Hứa Trường Khê cau mày: "Chẳng phải đêm Giáng Sinh ăn táo[46] sao?"<code>[46]Người Trung Quốc thường gọi đêm 24/12 là đêm Bình An. Dù không phải truyền thống, họ vẫn kỷ niệm ngày này một cách đặc biệt bằng cách gửi tặng nhau những quả táo màu đỏ bắt mắt. Trong tiếng Trung, quả táo được phát âm là "Píng guǒ", đồng âm với chữ Bình trong từ đêm Bình An (Píng"ān yè).

Vì thế, người Trung Quốc đã nghĩ ra cách gửi tặng nhau những quả táo (hay còn gọi là quả bình an – Píng"ān guǒ) thay cho lời chúc bình an, hạnh phúc đến những người thân yêu. [Nguồn: znews. vn]</code>Triệu Ngọc Thành cười nhếch mép, chỉ nói: "Yêu rồi ông sẽ hiểu."

Hứa Trường Khê vẫn không hiểu: "Ý ông là gì? Giáng sinh cũng có phải là lễ Tình nhân đâu."

"Giáng sinh thì đã là gì, đến cả ngày Quốc tế Thiếu nhi còn phải tặng kẹo mút cho crush ấy. Cái này gọi là tình thú."

Triệu Ngọc Thành chen vào trong đám người, nghe thấy Hứa Trường Khê hét lớn: "Lấy hộ tôi một chai nữa."

Căng tin đông học sinh đến nỗi bà chủ phải đứng trước cửa với một chiếc máy quẹt thẻ khác để phân luồng. Triệu Ngọc Thành lấy hai chai nước uống từ trong tủ lạnh, rồi rút thẻ trường ra đưa cho bà ấy.

Sau khi thanh toán hóa đơn, Triệu Ngọc Thành gần như bị đẩy ra ngoài. Hứa Trường Khê đứng ở cửa đưa tay lấy một chai.

"Tiết sau là gì?" Triệu Ngọc Thành hỏi.

"Ngữ văn." Hứa Trường Khê mở nắp chai, nói nhanh: "Mau về thôi. Hình như tiết này phải đọc bài, tôi còn chưa học thuộc."

Triệu Ngọc Thành không thể tin được đây là lời Hứa Trường Khê sẽ nói: "Từ khi nào ông bắt đầu nỗ lực để cải thiện vậy?"

"Giấc mơ Olympic đã tan vỡ, tôi phải cố gắng thi vào một trường đại học tốt. Nếu không học thì tôi xong thật rồi." Hứa Trường Khê ngẩng đầu uống một ngụm nước.

"Tài phiệt đời thứ hai như ông mà còn phát ngôn như vậy là để tôi thấy xấu hổ chứ gì?"

Hứa Trường Khê cầm chai nước, chỉnh lại lời cậu bạn nói: "Tôi không phải tài phiệt đời thứ hai mà là bố tôi, ông ấy có tiền dưỡng lão, còn tôi thì chưa chắc đã có."

Triệu Ngọc Thành bị chọc cười bởi vì lời của cậu ta: "Ông thôi đi."

"Kiêu Kiêu nói nếu tôi có tiến bộ trong kỳ thi cuối kỳ thì sẽ thả tôi về." Hứa Trường Khê nhìn Triệu Ngọc Thành, "Ông cảm thấy tôi có thể làm được không?"

"Ông có rất nhiều không gian để cải thiện, tôi dám chắc ông có thể làm được."

Hứa Trường Khê gật đầu: "Tôi cũng nghĩ vậy."

Triệu Ngọc Thành liếc cậu ta một cái, có lúc thực sự không biết nên nói Hứa Trường Khê có một trái tim trong sáng hay chỉ là một đứa con trai ngu ngốc của một địa chủ. 

Nhiệt độ mấy ngày nay gần như xuống âm độ, sáng sớm đường còn kết băng. Hạ Xán không còn đi xe đạp đến trường nữa.

Mãi đến khi kết thúc buổi học thêm ngày thứ Bảy, cô nàng mới có cơ hội nói chuyện riêng với Hứa Trường Khê, đèn kích hoạt bằng giọng nói ở hành lang mới sáng trắng, cô tăng tốc độ để đuổi kịp người phía trước.

"Hứa Trường Khê!"

Cậu thiếu niên dừng bước và quay người lại.

Hạ Xán ôm cặp ra đằng trước, mở khóa bước tới nói: "Tôi có thứ này cho cậu."

Sáng nay, Kiều Dạng đưa cho cô chiếc khăn quàng cổ, còn đưa cho cô một hộp Ferrero Rocher, cặp sách đã bị nhét đầy, Hạ Xán chỉ còn cách lấy hộp sô cô la ở trên cùng ra trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!