*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Ai muốn thi vào Đại học Y?" Kiều Tịch mở cửa bước vào, ném thuốc dạ dày và thuốc tiêu hóa cho Kiều Dạng.
"Em ạ."
"Sao lại nghĩ quẩn thế cô bé?" Kiều Tịch bới tóc, rút một sợi ra cho Hạ Xán xem: "Em nhìn thấy chưa? Hậu quả của việc học Y đấy."
"Sao chị đã có tóc bạc rồi?" Kiều Dạng muốn nhổ sạch cho chị gái.
"Áp lực ấy mà." Kiều Tịch cười hỏi Hạ Xán: "Em còn muốn học Y không? Nhìn chị mỗi ngày một hốc hác chưa."
Hạ Xán trả lời không chút do dự: "Muốn ạ, em biết học Y rất vất vả, thi đỗ trước rồi tính sau."
Thiếu nữ nhìn chị bằng đôi mắt trong veo sáng ngời, Kiều Tịch chợt có cảm giác bần thần.
Đã có lúc chị cũng từng lạc quan như thế.
"Được." Kiều Tịch gật đầu: "Cố lên, chị tin ở em."
Chị lại hỏi Kiều Dạng: "Còn em? Đã quyết định sau này sẽ học chuyên ngành gì chưa?"
"Em á." Kiều Dạng dang rộng vòng tay nằm trên giường, "Không biết nữa, chỉ cần không phải học môn Toán nữa là được."(Lynn: đấy là lý do hồi xưa tôi quyết thi vào ngành Du lịch)
Hạ Xán nói: "Mấy chuyên ngành Xã hội là không cần học rồi."
Kiều Dạng nhếch môi cười đáp: "Thế thì ngành gì cũng được."
Kiều Tịch chỉ hận rèn sắt không thành thép, vỗ vào đùi em gái một cái rồi nói: "Mày chỉ thế là hay em à."
Màn hình điện thoại sáng lên, Hạ Xán cúi xuống nhìn rồi đứng dậy nói: "Tớ về đây, mẹ giục tớ về."
Kiều Dạng vừa nằm xuống, cũng lười đứng dậy, vẫy tay với cô: "Bái bai."
Kiều Tịch tiễn Hạ Xán đến trước cửa nhà, bật đèn khẩn cấp ở hành lang cho cô nàng: "Có thời gian lại đến chơi."
"Vâng, tạm biệt chị."
Hiếm khi có một tối thứ Bảy thảnh thơi, trên đường về nhà, Hạ Xán mở QQ và gửi tin nhắn cho SP[44] ngự dụng[45] của mình.<code>[44]Vị trí SP là một trong những vị trí quan trọng nhất trong đội hình, có vai trò hỗ trợ đồng đội trong giao tranh và tạo điều kiện để đồng đội có thể giành chiến thắng.</code><code>[45]ngự dụng: dùng để chỉ những thứ vua chúa dùng thời xưa.</code>[Chơi không?]
Phải một lúc lâu đối phương mới trả lời: Tôi đang ăn tối ở nhà ông nội, cậu đợi tôi năm phút.
"Con no rồi." Hứa Trường Khê nhét điện thoại di động vào túi, trong cốc chỉ còn lại một ngụm nước dừa. Cậu ta uống hết rồi đứng dậy khỏi bàn ăn.
Mọi người đang bận uống rượu và trò chuyện, chỉ có Đinh Lam chú ý tới con trai út sắp rời khỏi bàn, ngăn cậu ta lại và hỏi: "Mẹ lấy thêm cơm cho con nhé? Đêm về đói đấy."
"Không cần." Hứa Trường Khê rời khỏi phòng ăn, đi lên tầng hai.
Hứa Ân Lâm vừa mới tan học về, Đinh Lam gắp cho con trai lớn một miếng sườn heo, nói: "Hình như bà nội có làm đồ tráng miệng, lát nữa con bê lên ăn cùng em trai nhé."
"Vâng."
Hứa Minh Thăng nói chuyện với anh em họ xong, quay người lại, thấy trên bàn chỉ còn một đứa con trai, liền hỏi: "Huh, Ân Lâm vẫn chưa về à?"
Ông say rượu, mặt đỏ bừng, rõ ràng đã không còn tỉnh táo, Hứa Ân Lâm cũng lười để ý tới bố, tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
"Ân Lâm về rồi." Đinh Lam nói: "Hứa Trường Khê nói nó đã no nên đi lên tầng rồi."
"Thằng nhóc đó." Hứa Minh Thăng đập bàn: "Gần đây suốt ngày thấy nó cắm mặt vào điện thoại, chắc là yêu đương rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!