"Cậu hỏi tớ như vậy, tớ cũng không biết nên nói thế nào, nhưng tớ biết rất rõ một điều." Mệt mỏi ập đến, Hạ Xán dụi mắt: "Tớ làm bạn với cậu không phải vì thương hại cậu, chỉ khi tớ coi cậu là bạn thì tớ mới có thể đối xử tốt với cậu."
Thời điểm Kiều Dạng còn học lớp 6, bố mẹ cô ly hôn, gia đình cô rời khỏi Vịnh Tinh Hà. Trong suốt thời trung học cơ sở, cô và Hạ Xán rất ít liên lạc, nhưng đi một vòng, hai người bây giờ lại trở thành hàng xóm và bạn học.
Hạ Xán nhớ lại kỳ nghỉ hè năm lớp 10 trước đó, Hạ Phong Minh nói với cô: "Kiều Dạng sắp về nhà cũ ở, con còn nhớ Kiều Dạng không?"
Tất nhiên là cô nhớ.
"Chúng ta chắc chắn sẽ còn có những người bạn khác, nhưng tớ luôn cảm thấy rằng những người khác có thể đến rồi đi, nhưng chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, về già còn cùng đi tập thể dục ở quảng trường."
"Ừ." Kiều Dạng cười nói: "Tớ cũng nghĩ vậy."
Lịch đã đến tờ cuối cùng, bầu trời mùa đông trắng xám và lạnh lẽo.
Đêm càng ngày càng dài, ánh bình minh càng lúc càng mờ mịt, mỗi ngày khi thức dậy, Kiều Dạng sẽ thầm cầu nguyện: Hôm nay trời sẽ có tuyết.
"Bây giờ đã là tháng 12, học kỳ cũng sắp kết thúc, mỗi tuần tôi đều phân công làm trích văn, các em có làm đúng hạn không?"
Phía dưới trả lời thưa thớt: "Có."
Vu Mai nhếch môi cười, hiển nhiên không tin lời học trò: "Vậy tôi sẽ xuống thu lại đem về kiểm tra?"
Kiều Dạng quay đầu nhìn Trần Thiên Cù hỏi: "Ông tính sao?"
Trần Thiên Cù trong lòng không hề dao động, đã nghĩ tới biện pháp đối phó: "Dù sao tôi cũng là người thu, tôi nói đủ thì cô ấy cũng sẽ không đếm từng quyển một."
"Nào, hôm nay kiểm tra tổ thứ tư, Tần Thiên Diệp, em thu của nhóm mình đem lên đây cho cô."
Trần Thiên Cù hô hấp ngưng trệ, nhất thời không thể ngồi yên: "Sao lại như vậy?"
Mạch Sơ rút vở ghi từ chồng sách ở góc bàn ra, nói với vẻ hả hê: "Tàn canh gió lạnh chuyến này rồi, ủy viên môn Văn."
Hàng Dĩ An cũng tái mặt: "Tôi chỉ viết có sáu trang, bỏ mịa, sao cô ấy đột nhiên muốn kiểm tra?"
Kiều Dạng cúi xuống, từ trong cặp lấy ra hai cuốn vở, quay sang hỏi người phía sau bên trái: "Ông đã chuẩn bị xong phải báo đáp tôi thế nào chưa?"
Trần Thiên Cù ngẩng đầu nhìn cô: "Cái gì?"
Kiều Dạng giơ cuốn sổ trong tay lên: "Tôi có hai quyển vở."
Trần Thiên Cù ngơ ngác nhìn cô, chưa phản ứng kịp.
Mạch Sơ hỏi: "Sao cậu lại có hai bản?"
"Một quyển là tài liệu trong lớp và một quyển tài liệu ngoại khóa, tớ đã quen tách ra viết riêng." Kiều Dạng mở ra, xem qua rồi ném một cuốn cho Trần Thiên Cù. "Quyển này viết ngoáy hơn, nhìn giống chữ ông hơn, ghi tên của ông vào đi."
Hàng Dĩ An sốt ruột: "Bà còn quyển nào nữa không? Có thể cho tôi một bản được không?"
"Hết rồi." Kiều Dạng xòe tay ra: "Với lại chữ viết của chúng ta cũng không giống nhau."
Tần Thiên Diệp ôm chồng vở ghi đã thu được đi tới bàn của Hàng Dĩ An và hỏi: "Của các cậu đâu?"
Trần Thiên Cù viết tên mình vào trang bìa, đóng cuốn sách lại và đưa nó cho cô bạn với khuôn mặt hớn hở.
"Kiều Dạng." Cậu gọi.
"Hở?"
Trần Thiên Cù nghiêm túc nói từng chữ: "Cậu là thiên thần."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!