Chương 25: (Vô Đề)

Không thể đếm được đây đã là lần thứ bao nhiêu vang lên những tiếng cười trộm, Kiều Dạng ném cây bút xóa trở lại bàn sau.

Mạch Sơ lặng lẽ liếc sang bên, sau đó quay lại hỏi đám con trai: "Các ông lại cười cái gì nữa? Không thể im lặng một chút à?"

Mạc Tri che miệng kìm nén đến đỏ bừng mặt, vừa định mở miệng thì đã cười đến mức không nói được, cậu ta huých vào vai Hàng Dĩ An.

Hàng Dĩ An nhìn về phía bạn cùng bàn: "Ông nói đi."

"Cậu ta đặt cho Kiều Dạng một cái tên tiếng Anh." Trần Thiên Cù nói: "Gọi là Peppa."

Kiều Dạng dừng cây bút trong tay lại, khẽ cau mày.

"So (Rồi sao)?" Mạch Sơ khó hiểu: "Chuyện này có gì buồn cười vậy?"

Trần Thiên Cù nói thêm nửa sau: "Bởi vì em trai cô ấy là George[41]." <code>[41]George trong tiếng Trung phiên âm là Kiều Trị (), và là em trai của Peppa trong phim hoạt hình Peppa.</code>Mạc Tri nằm ra bàn, vai run rẩy dữ dội, tay vỗ mạnh vào đùi, cười đến ná thở.

Mạch Sơ mím chặt môi, đưa mắt nhìn sang bên phải.

"Vậy em trai cậu thì sao?" Kiều Dạng quay lại hỏi: "Có phải gọi là Địa Đạo[42] không?"<code>[42]Chữ Cù () trong tiếng Trung có nghĩa là đường cái, đại lộ, còn Địa Đạo () có nghĩa là đường ngầm, đường hầm.</code>Đôi mắt lạnh lùng và đầy sát khí của cô khiến trái tim Trần Thiên Cù run lên, cậu vội vàng phủi sạch quan hệ: "Mạc Tri là người nghĩ ra, không phải tôi."

Kiều Dạng tiếp tục nhìn chằm chằm vào cậu: "Vậy cậu có cười không?"

Trần Thiên Cù không nói nên lời, cúi đầu nhận lỗi: "Xin lỗi cậu."

Kiều Dạng lại ngồi thẳng dậy, cầm cây bút đen lên tiếp tục làm bài.

Mạch Sơ chỉ vào bọn họ cảnh cáo: "Nhìn xem các ông đã làm được chuyện tốt gì kìa, đừng gây chuyện nữa, im lặng hết đi."

Hàng Dĩ An mở to cặp mắt trong veo ngấn nước, nhìn Kiều Dạng rồi nhìn Trần Thiên Cù đang tủi thân bên cạnh, hỏi: "Cậu ấy bị sao vậy?"

"Có lẽ là mấy hôm nay đến… ngày?"

Chỉ có Mạc Tri vẫn ngốc nghếch nhe răng, thậm chí còn không sợ chết mà hỏi Kiều Dạng: "Sao thế? Không phải buồn cười lắm sao?"

Kiều Dạng nhếch khóe miệng nhìn người phía sau bên phải, hé môi nói: "Giờ tự học buổi tối nếu cậu phát ra tiếng động nào, tôi sẽ chặt cậu thành từng mảnh, làm xúc xích mực."

Mạc Tri sợ đến mức lập tức tắt tiếng. Đợi khi Kiều Dạng quay người lại, cậu ta vỗ ngực lẩm bẩm: "Không sợ, không sợ."

"Duisburg nằm ở ngã ba sông Ruhr và sông Rhine và là một thành phố công nghiệp quan trọng ở vùng Ruhr…"

Trong đầu có rất nhiều suy nghĩ, Kiều Dạng phải thấp giọng đọc từng chữ trong đề bài để tránh bị phân tâm lần nữa.

"Các lĩnh vực công nghiệp của nước này chủ yếu bao gồm công nghệ y tế và thiết bị y tế, vật liệu mới, hóa chất mới, cơ khí, công nghệ thông tin, v.v"

Cô thở dài, ngồi sụp xuống, tựa cằm lên cánh tay.

Trường học dạy từ thiên văn đến địa lý, nhưng không ai dạy cô cách hòa hợp với bạn bè.

"Hạ Xán. Hạ Xán?"

Nghe thấy tên mình, Hạ Xán ngẩng đầu, ánh mắt bắt gặp cậu thiếu niên ở chiếc bàn đối diện.

"Cậu gọi tôi?"

Hứa Trường Khê gật đầu hỏi cô: "Câu hỏi vừa rồi cậu chép xong chưa? Tôi đang chép giữa chừng thì thầy giáo xóa đi rồi."

Hai người thỉnh thoảng cùng nhau chơi game, nhưng lại chẳng nói với nhau được mấy câu khi gặp ngoài đời, Hạ Xán "Ồ" lên rồi ném tập vở trong tay cho cậu ta: "Vở ghi của tôi có hơi lộn xộn, cậu nhìn tạm."

"Không sao, cảm ơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!