Chương 24: (Vô Đề)

Mạch Sơ bước vào lớp, giơ chồng phiếu phản hồi lên và hét lớn: "Các bạn số lẻ thì đến chỗ tớ lấy phiếu, mang về nhà để phụ huynh điền vào. Ai không đến cũng phải ghi rõ lý do."

Kiều Dạng ôm hộp sắt, cầm một miếng bánh bông tuyết đưa vào miệng: "Mẹ của Trần Thiên Cù mở cửa hàng tráng miệng à? Làm bánh ngon hết sẩy."

Mạch Sơ há miệng cắn một miếng rồi phân phát sấp phiếu trong tay cho các bạn cùng lớp đến nhận.

"Hình như cô ấy đang làm việc tự do. Bố cậu ấy làm việc ở sân bay và thường không ở nhà, Trần Thiên Cù do một tay mẹ cậu ấy chăm sóc."

Kiều Dạng khẽ gật đầu.

"Cậu ăn ít thôi." Mạch Sơ nói: "Ăn nhiều nóng đấy."

"Nóng không thì không biết, nhưng cậu không thấy gần đây tớ tăng cân sao?" Kiều Dạng nâng cằm: "Cằm dưới của tớ đã biến mất rồi."

Mạch Sơ xoa hai má của cô: "Không tệ, mặt cậu vốn dĩ đã tròn, dễ thương mà."

"Nhưng không thể để nó tròn mãi được." Kiều Dạng đóng nắp lại, đưa hộp sắt cho Hàng Dĩ An ở phía sau: "Ông ăn đi."

Trần Thiên Cù đi theo Vu Mai về lớp trước khi tiếng chuông báo hiệu giờ Ngữ văn vang lên, Mạch Sơ đặt tờ phiếu phản hồi cuối cùng lên bàn của cậu.

"Ê." Trần Thiên Cù gọi cô bạn: "Cái này cho bà."

"Cái gì vậy?" Mạch Sơ cầm lấy tờ giấy chứng nhận có bìa da lộn màu đỏ trên tay, "Của tôi?"

"Đã có kết quả cuộc thi viết văn lần trước." Vu Mai đứng trên bục: "Có hai học sinh khối 11 của chúng ta đã đoạt giải. Một bạn nữ lớp 11/8, bạn còn lại là Mạch Sơ của lớp các em, cả hai đều đạt giải ba nhưng rất đáng được khích lệ."

Các bạn cùng lớp vỗ tay nhìn về phía Mạch Sơ, chỉ có Kiều Dạng và Hàng Dĩ An im lặng nhìn Trần Thiên Cù ngồi phía sau cô bạn.

"Bài văn đó cậu viết cho cô ấy à?"

Trần Thiên Cù sắc mặt tái xanh: "Ừ."

Mạch Sơ đã phải kìm nén cả buổi học, sau khi Vu Mai rời khỏi lớp, cuối cùng cô bạn cũng có thể chống tay lên hông, ngẩng đầu cười lớn.

"Năm mươi tệ còn có giấy chứng nhận. Thiên Cù quân, ngài quá tận tâm, khiến tôi cảm động quá chừng."

Cô bạn không hề kiềm chế nụ cười tươi trên mặt, nét mặt chẳng có chút cảm động nào, Trần Thiên Cù nói với vẻ buồn bực: "Bài của cậu, tôi viết trong chưa đầy một tiền đồng hồ, còn bài viết của mình, tôi đã lên kế hoạch cẩn thận trong hai ngày. Ban giám khảo chấm điểm kiểu gì thế? Tại sao chứ?"

Hàng Dĩ An vỗ vai cậu, thở dài: "Tạo hóa trêu người."

"Tôi đã nói với ông từ lâu rồi." Mạch Sơ giơ ngón tay cái chỉ vào mình: "MC always win. Vấn đề là bài viết này có tên của tôi." (Lynn: MC ở đây là viết tắt phiên âm tên của Mạch Sơ nhé, Mạch Sơ đọc là Mài Chū)

Kiều Dạng đưa bài kiểm tra mới phát cho hai chàng trai, nhìn Trần Thiên Cù rồi đột nhiên hỏi: "Đãi ngộ ở gánh xiếc thế nào?"

Cô nghiêm túc hỏi, Hàng Dĩ An lại không hiểu: "Gánh xiếc gì cơ?"

Trần Thiên Cù ôm ngực, giọng nói cũng vì tức giận mà trở nên run rẩy: "Cô ấy mắng tôi là thằng hề chứ sao."

"Há há há!" Mạch Sơ càng cười to hơn.

Trong mắt mang theo nụ cười ranh mãnh, Kiều Dạng nhếch miệng, viết tên mình lên tờ bài thi mới phát.

"Ờ ha." Cô cầm bài thi lên, quay lại hỏi Hàng Dĩ An: "Ông vẫn chưa điền tên mình phải không?"

Hàng Dĩ An lắc đầu: "Chưa."

"Cái này đưa cho cậu, tôi tiện tay viết tên cậu." Hàng Dĩ An luôn không nhớ cách ghi tên mình. Mỗi lần thu bài tập, Kiều Dạng đều điền tên hộ cho cậu ấy, Có lẽ vì gần đây viết nhiều quá nên cô đã vô thức viết chữ "

" khi cầm bút lên. (Lynn: Trong chữ Hàng () có một bộ Mộc ())

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!