*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Kiều Dạng không chớp mắt nhìn Kiều Tịch, như thể trong đầu vẫn đang phân tích ý nghĩa của câu này, mặc dù nghe có vẻ đơn giản dễ hiểu.
"Dù sao bây giờ em cũng lớn rồi." Kiều Tịch ngồi vào bàn ăn: "Bây giờ chị có thể nói cho em biết."
"Không biết lúc đó họ đã làm xong thủ tục chưa. Khi ấy, mẹ đưa chị về nhà bà ngoại ở rất lâu. Một hôm, bố đến mang theo một bó hoa to, người lớn nói chuyện rất lâu ở bên ngoài, lúc đó chị còn quá nhỏ nên không hiểu lắm, ngay sau đó nhà chúng ta chuyển về, rồi sau đó có…"
Kiều Dạng ngắt lời Kiều Tịch, xác nhận lại lời chị vừa nói: "Là trước khi em sinh ra hay trước khi có em?"
Hai câu thoạt nhìn không có gì khác biệt, Kiều Tịch không trả lời. Chị không ngờ em gái mình lại nhạy cảm đến vậy.
"Đừng nói là vì có em nên hai người họ mới tái hôn nhé?"
Kiều Tịch tránh ánh mắt của em gái, đứng dậy quay trở lại phòng bếp: "Hai người họ trời sinh đã không hợp nhau, có lẽ là lần đầu hơi bốc đồng. Em còn nhớ khoảng thời gian trước khi chị tốt nghiệp cấp ba không? Trong nhà đột nhiên không còn cãi vã nữa, tự dưng hòa thuận một cách bất thường."
"Đúng vậy." Kiều Dạng sao có thể không nhớ? Đó là kỷ niệm cuối cùng của cô về gia đình mình.
"Lúc đó chị đã hiểu hai người họ hết thật rồi." Kiều Tịch vặn vòi nước: "Đến cả cãi vã cũng lười."
Cổ họng nghẹn lại, Kiều Dạng gắp một đũa thức ăn đưa vào miệng, cố gắng nuốt xuống để che đậy cảm giác khó chịu.
"Chị không phủ nhận rằng có thể họ vẫn còn tình cảm với nhau nhưng tốt hơn hết là đừng quay lại nữa. Đó là điều tốt nhất cho tất cả mọi người."
Trời mưa dầm suốt nửa tháng, trong gió đã có dấu hiệu của mùa đông.
Gợn sóng cảm xúc giống như một đám mây đen dày đặc, không chỉ Mạch Sơ mà ngay cả Hàng Dĩ An cũng có thể nhìn ra Kiều Dạng đang có tâm sự.
"Cậu ấy bị sao vậy?" Cậu trai nhỏ giọng hỏi bạn cùng bàn.
Trần Thiên Cù cũng bối rối không kém: "Điểm thi bài kiểm tra giữa kỳ cũng không tệ, tại sao vẫn không vui?"
"Ê Mạch Sơ."
"Hở?"
"Gần đây có chuyện gì xảy ra với bạn cùng bàn của bà vậy?"
Cô gái bên cạnh vừa vào lớp đã nghiêm túc ngồi làm bài, Mạch Sơ lắc đầu nói: "Tôi cũng không biết."
"Có lẽ là do thời tiết." Mạch Sơ nhìn cành cây trơ trụi ngoài cửa sổ: "Nếu không nhìn thấy mặt trời nữa, tôi nghĩ mình sẽ mốc meo mất."
"Ai làm xong Dick rồi cho tôi mượn cái?" Mạc Tri bước đến bàn của họ, một tay cầm bút đỏ, một tay cầm cuốn bài tập tiếng Anh và hỏi: "Mạch Sơ, bà xong chưa?"
Mạch Sơ đang uống nước, chỉ vào Trần Thiên Cù phía sau.
"Ông xong chưa?" Mạc Tri hỏi.
Trần Thiên Cù mở vở ghi, cầm bút lên: "Xong ngay đây."
Nhìn thấy trên vở ghi của Trần Thiên Cù còn có một khoảng lớn chưa được sửa lại, Mạc Tri lại hướng sự chú ý về phía Kiều Dạng: "Kiều Dạng, cậu làm xong Dick chưa?"
Kiều Dạng ngẩng đầu lên: "Dick là cái gì?"
Mạch Sơ nói với cô: "
"Dictation[37]", cậu ta muốn mượn vở ghi tiếng Anh của cậu."<code>[37]Dictation là phương pháp luyện nghe tiếng Anh hết sức hiệu quả mà nói nôm na là luyện nghe và chép chính tả.</code>"À à." Kiều Dạng trầm giọng nhắc lại hai lần, cười nhẹ.
Cô lấy cuốn vở ghi đưa cho Mạc Tri, khi cô quay lại thì phát hiện ba người kia đang nhìn mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!