Chương 22: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Trần Thiên Cù!"

Trần Thiên Cù quay người lại, thấy Kiều Dạng đang chạy về phía mình, liền dừng lại hỏi: "Sao cậu lại ra đây?"

"Tôi chạy ra đi vệ sinh." Kiều Dạng hít một hơi, hỏi cậu: "Có phải vừa rồi tôi đã nói sai gì không?"

"Đâu có."

Kiều Dạng lẩm bẩm: "Thế thì tại sao bầu không khí lại là lạ nhỉ?"

"À." Trần Thiên Cù mở miệng, hai người tiếp tục đi cạnh nhau: "Chỉ là Mạc Tri từng tỏ tình với Mạch Sơ ấy mà."

"Thật á hả?" Khả năng này vừa lóe lên trong đầu Kiều Dạng, nhưng cô không có thời gian để suy nghĩ về nó. Hiện tại đã nhận được xác nhận từ Trần Thiên Cù, cô thấy thật khó tin.

"Chuyện xảy ra khi nào?"

"Hồi đó vừa hết lớp 10, đang vào kỳ nghỉ hè."

Trần Thiên Cù nói với giọng điệu nghiêm túc: "Cậu đừng nói là tôi kể chuyện này nhé."

Kiều Dạng giơ tay thề: "Tôi sẽ giữ bí mật tuyệt đối."

"Vậy tại sao cậu ấy lại nói "đã từng" nhỉ?"

"Bởi vì Mạc Tri kể rằng khi ấy Mạch Sơ đã trả lời như thế này——"

"Ha ha ha." Trần Thiên Cù cười lên ba tiếng một cách vô cảm, sau đó lại thở dốc giả vờ kinh ngạc, chỉ vào không khí trước mặt nói: "Ông nghiêm túc đấy à??"

Kỹ năng diễn xuất của cậu thực sự vụng về, Kiều Dạng mím môi nhịn cười: "Trời ạ."

"Cho nên bình thường con người ta phải nghiêm túc vào." Trần Thiên Cù buông tay xuống: "Nếu không, cho dù cậu có nói chuyện nghiêm túc cũng sẽ bị coi là lời nói bông đùa."

Kiều Dạng cười không đáp, Mạch Sơ thông minh như vậy, sao có thể không phân biệt được là đùa hay thật? Có lẽ cậu ấy không biết phải đáp lại thế nào nên đành giả vờ không hiểu nhưng lại phản tác dụng, tính sát thương còn cao hơn nhiều so với việc bị từ chối thẳng.

"Vậy chẳng phải Mạc Tri sẽ đau lòng lắm sao?"

"Cũng không đến nỗi ấy." Trần Thiên Cù nói: "Cậu ta ấy mà, có bớt đi xíu cơ bắp hay một phần lá phổi thì qua hai ngày là lại như bình thường thôi."

Kiều Dạng gật đầu.

Ánh đèn đường kéo dài cái bóng của hai người, Trần Thiên Cù cụp mắt xuống, nhẹ giọng hỏi: "Hôm nay cậu có thấy khó chịu chỗ nào không?"

"Không, tôi ổn mà."

"Ờ."

"Bên kia hình như có toilet." Trần Thiên Cù bước chậm lại, đút tay vào túi áo khoác: "Cậu có giấy chưa?"

"Không cần, tôi cũng không phải thực sự muốn đi vệ sinh." Kiều Dạng xoay người đi về: "Tôi về trước nhé."

"Ừ."

Kiều Dạng trở lại bãi cỏ, Lư Dịch Huy đang chạy quanh đuổi theo Mạc Tri, cô khoanh chân ngồi xuống, hỏi Mạch Sơ: "Mọi người đang chơi trò gì vậy?"

"Thả khăn tay[35]."<code>[35]Thả khăn tay là một trò chơi dân gian truyền thống của Trung Quốc. Trước khi bắt đầu, mọi người sẽ chuẩn bị một chiếc khăn tay, sau đó chọn một người để ném nó, những người còn lại ngồi thành một vòng tròn lớn. Trò chơi bắt đầu và người được chọn ném chiếc khăn tay sẽ đi dọc bên ngoài vòng tròn. Người ném khăn phải vô tình ném nó ra sau một người trong số họ. Người ném khăn phải nhanh chóng tìm ra chiếc khăn, sau đó nhanh chóng đứng dậy đuổi theo người ném.

Người ném khăn sẽ chạy dọc theo vòng tròn và ngồi xuống khi đến vị trí của mình. Nếu bị bắt, người đó sẽ phải biểu diễn một tiết mục bao gồm nhảy múa, ca hát, kể chuyện, v.v.</code>Kiều Dạng không nhịn được cười: "Từ khi tốt nghiệp tiểu học đến giờ tớ chưa từng thấy ai chơi trò này cả."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!