*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Kiều Dạng thấy sắc mặt bạn cùng bàn tái nhợt vì sợ hãi, dở khóc dở cười: "Tớ có ngất đâu, chỉ bị chảy chút máu mũi thôi."
"Ai đồn nhảm vậy?" Mạch Sơ thở phào nhẹ nhõm: "Làm tớ sợ chết khiếp."
Kiều Dạng gỡ bông gòn ra khỏi lỗ mũi: "Hình như không chảy máu nữa rồi."
Mạch Sơ cúi xuống nói: "Để tớ xem."
"Đi thôi."
Lúc này Mạch Sơ mới chú ý tới Trần Thiên Cù đang đứng bên cạnh, đỡ Kiều Dạng đứng dậy, hỏi: "Ông đưa cậu ấy tới đây à?"
"Ừ."
Mạch Sơ gật đầu: "Ồ."
"Mọi người đi ăn cơm hết rồi à?"
"Ừ, đi hết rồi."
Cảm giác được mũi mình có vết máu bị khô lại, Kiều Dạng không khỏi đưa tay lên vuốt nhẹ.
"Khó chịu à?" Trần Thiên Cù hỏi.
"Không." Kiều Dạng bỏ tay xuống, nói với Mạch Sơ: "Tớ muốn về thẳng ký túc xá."
"Cậu không muốn ăn cơm à? Có muốn tớ mang gì cho cậu không?"
"Không sao, bên đó tớ có bánh mì." Kiều Dạng chỉ lên lầu nói: "Tớ muốn lên trên nghỉ ngơi, cậu không cần lo cho tớ."
Đúng lúc Trần Thiên Cù đang định mở miệng thì Mạch Sơ đã nói: "Được rồi, vậy cậu nhớ cẩn thận."
"Ừ." Kiều Dạng đứng ở dưới lầu ký túc xá vẫy tay với bọn họ: "Hai cậu mau đi ăn đi."
Nhìn thấy Kiều Dạng đã đi vào cổng sắt, Mạch Sơ quay đầu lại nói với Trần Thiên Cù: "Đi thôi, không biết bây giờ còn cái gì để ăn không nữa."
Đi được ba bước thì có người nào đó cứ ngoái lại nhìn, Mạch Sơ chịu hết nổi, cô bạn kéo tay Trần Thiên Cù: "Đừng nhìn nữa, giờ cậu ấy chỉ mắc cỡ không dám gặp ai thôi. Không có chuyện gì đâu."
Trần Thiên Cù vẫn quay đầu lại nhìn qua, hỏi với vẻ nghi ngờ: "Thật vậy sao?"
Mạch Sơ thở dài lắc đầu, bước nhanh về phía căng tin, mình đói lắm rồi, chỉ muốn ăn thôi.
Gió thổi tung vạt áo thiếu niên, lá vàng khô xào xạc rơi, bóng lưng Kiều Dạng dần dần biến mất khỏi tầm mắt.
Trần Thiên Cù quay người lại, phát hiện Mạch Sơ đã cách mình rất xa, liền kêu lớn: "Bà đợi tôi với."
Mạch Sơ vẫn không dừng bước, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Ông đi với cậu ấy luôn cho rồi."
Buổi chiều, Hồ Lượng cũng đến hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Kiều Dạng. Sẽ có một số hoạt động thể chất trong vài ngày tới, thầy liên tục căn dặn cô nếu có bất kỳ cảm giác khó chịu nào thì phải kịp thời báo cáo lại.
Kiều Dạng không quen với việc nhận được quá nhiều sự chú ý cùng một lúc nên chỉ biết cười gượng và gật đầu.
"Thầy yên tâm." Mạch Sơ vỗ ngực: "Em sẽ chăm sóc cậu ấy thật tốt."
"Trong lớp nếu có tình huống gì, phải lập tức báo cho thầy."
"Dạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!