Bài kiểm tra mới toanh được đưa vào tay cô như làn sóng trắng xóa, Kiều Dạng không gấp làm đôi mà lật thẳng sang mặt viết thơ, cô sợ chỉ chậm giây nào thì trí nhớ của mình sẽ mờ nhạt phần đó.
"Hạo đãng ly sầu bạch nhật tà"… Ngâm tiên đông chỉ tức thiên nhai[3]!<code>[3]Hai câu trên nằm trong Kỷ hợi tạp thi kỳ 005, tác giả Cung Tự Trân. Dịch nghĩa: Cuồn cuộn ly sầu chiều xế bóng, ra roi đuổi ngựa hướng chân trời. (Bản dịch của Nguyễn Thị Bích Hải)</code>Cô thở phào một cái, tháo nắp bút đen rồi múa bút vù vù lên giấy.
Có lẽ là bởi vì đã lường trước cả mùa hè bọn họ đều không học, cho nên giáo viên ra đề đã rủ lòng thương, chọn ra hầu hết những câu nổi tiếng quen thuộc, chỉ có một câu Kiều Dạng nhất thời không nghĩ ra.
"________, nhất phiên tẩy thanh thu[4]."<code>[4]Câu thơ trên nằm trong bài Bát thanh Cam Châu của nhà thơ Liễu Vĩnh, vế còn trống trong câu trên là: Đối tiêu tiêu mộ vũ sái giang thiên. Dịch nghĩa: Nhìn mưa chiều sầm sập xuống sông, một phen gột rửa trời thu. (Bản dịch của Nam Trân)</code>Cô vò đầu bứt tóc suy nghĩ mãi cũng không có kết quả, đành thôi lãng phí thời gian mà lật đề thi về trang đầu tiên.
Trên thực tế, chỉ cần nhắc đến từ đầu tiên, cô có thể đọc thuộc lòng những từ sau ngay lập tức, nhưng đầu óc Kiều Dạng trống rỗng, sau khi làm xong đề cô vẫn không thể nhớ lại dù chỉ một từ.
Loại cảm giác này giống như bị mèo cào vào tim phổi, không đau cũng không ngứa, nhưng lại tra tấn ý chí, Kiều Dạng ngẩng đầu liếc nhìn đồng hồ phía trên bảng đen, còn có tám phút trước khi bài kiểm tra bị thu lại.
Nhất phiên tẩy thanh thu… Kiều Dạng chống tay lên, dùng mu bàn tay xoa trán. Cô thậm chí có thể đọc thuộc lòng toàn bộ bài thơ sau câu này, nhưng không thể nhớ được câu mở đầu.
Kiều Dạng nhắm mắt lại, cố gắng tập trung, nhưng tất cả những gì cô có thể nghĩ đến là: "Chép lại ba lần, sau đó đến phòng giáo viên đọc lại lần nữa."
Rốt cuộc nó là gì? Kiều Dạng nắm chặt tay tự gõ vào trán mình, cô gần như sắp nhớ ra bài thơ này nằm ở trang nào trong sách giáo khoa…
"Còn năm phút nữa là kết thúc thời gian làm bài, nếu các em chưa viết xong thì nhanh chóng hoàn thành nó đi." Vu Mai đứng trên bục lớn tiếng nhắc nhở.
Kiều Dạng mở mắt nhìn thấy người bên cạnh đang cúi đầu, tay vẫn đang múa bút thành văn.
Có kịp không? Làm xong chưa? Vừa nảy ra ý tưởng này, cô lập tức tỉnh táo lại, vào lúc này rồi mà mi còn có thời gian để lo lắng cho người khác.
Bên ngoài tiếng ve kêu, máy điều hòa trong phòng học đang bật ở mức 24 độ, nhưng Kiều Dạng lại có cảm giác như bị phơi nắng. Sau hai giờ đồng hồ, trên trán và lưng cô đã đổ một lớp mồ hôi mỏng.
Reng reng reng——Tiếng chuông hết giờ dồn dập vang lên bên tai, Mạch Sơ buông bút xuống, đứng thẳng dậy, thở phào nhẹ nhõm.
"Ủy viên môn Văn là ai?" Vu Mai ở trên bục hỏi.
"Thầy chủ nhiệm vẫn chưa bầu ra ạ."
Vu Mai kiễng chân lên, phát hiện một khuôn mặt quen thuộc ở hàng cuối cùng: "Vậy thì chọn em đi, Trần Thiên Cù, đứng dậy và thu hết bài thi mang lên đây."
Cậu học sinh được nhắc tên đứng dậy khỏi chỗ ngồi: "Dạ thưa cô."
Sau khi nộp bài thi, Kiều Dạng dường như đã cạn kiệt sức lực, gục xuống bàn với đôi mắt trống rỗng.
Mạch Sơ vặn nắp bình giữ nhiệt ra, hỏi cô: "Bữa tối cậu ăn gì?"
Kiều Dạng lắc đầu: "Mình không ăn, không thấy đói."
Mạch Sơ nghiêng đầu nhìn cô: "Vậy bữa trưa cậu có ăn gì không?"
"Ăn rồi, mình có mang theo bánh sandwich."
"Vậy thì được rồi." Mạch Sơ đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, gọi to với người ngồi bàn đầu trong lớp: "Trâu Trâu, bữa tối chúng ta ăn gì đây?"
Chỉ trong vòng vài phút, phòng học đã vắng tanh, buổi tối sẽ có bài kiểm tra Tiếng Anh. Kiều Dạng chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi qua lâu như vậy.
Trần Thiên Cù còn chưa ra ngoài, cậu nhặt một viên phấn trắng, bước lên phía bảng đen và viết "Ngày mai…".
Kiều Dạng nhếch môi, chữ viết của anh bạn này khá đẹp.
[Sáng mai đọc và chép lại "Ly tao [5]"]<code>[5]Ly tao (chữ Hán: ) là một bài thơ nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc thuộc thể loại phú do chính trị gia, thi nhân nước Sở là Khuất Nguyên sáng tác vào thế kỷ 3 TCN, thời Chiến Quốc. Là thiên "trường ca" đầu tiên trong lịch sử văn học Trung Quốc, với tổng cộng 2.477 chữ, chia thành 373 câu, "Ly tao" được đánh giá là bài thơ nổi tiếng và xuất sắc nhất trong tuyển tập thi ca Sở từ.
Sự đặc sắc của bài thơ trường thiên này là lời bi thảm triền miên, thường dùng lối tượng trưng, lối nhân cách hóa và dẫn rất nhiều điển cố thần thoại Trung Hoa.</code>Sau khi Trần Thiên Cù viết xong tên sách, cậu ném viên phấn trở lại hộp sắt trên bục rồi phủi nhẹ lên lớp bụi trắng trên tay.
Kiều Dạng im lặng đọc xong nội dung trên bảng đen, sau đó lục lọi trong ngăn bàn một lát mới tìm được cuốn "Ngữ văn bắt buộc 3" vừa được phát ngày hôm nay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!