Chương 17: (Vô Đề)

Đề thi tuyển sinh của trường Đại học Giang Tô chỉ tính tổng điểm của ba môn chính là Ngữ văn, Toán và Tiếng Anh, hai môn phụ còn lại được chấm riêng.

Mạch Sơ tính toán dựa trên trình độ trung bình của bốn người, thật khó để nói liệu mình có giành chiến thắng hay không. Xét cho cùng, môn Ngữ văn dễ đạt điểm hơn Toán Anh rất nhiều. Nếu hai người này phát huy vượt xa giới hạn và viết một bài văn đạt điểm cao thì cho dù cô có làm đúng một nửa số câu hỏi môn Toán cũng thành vô ích.

Hàng Dĩ An không biết dạo này mình có phải là gặp họa được phúc, cậu bạn không hề lo lắng về bài thi tháng. Vì vụ cá cược này mà Mạch Sơ đã dành năm phút trước khi kỳ thi bắt đầu để lôi cậu ra học thuộc lòng những câu tục ngữ bằng Tiếng Anh thông dụng.

"Throw away the apple because of the core."

"Uhm…" Hàng Dĩ An trợn mắt, ngẩng đầu nhìn trời, "Vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn!"

"Chuẩn!"

Giám thị gọi mọi người vào, Mạch Sơ nắm chặt tay động viên: "Nào! Chúng ta nhất định có thể làm được!"

Hàng Dĩ An đáp lại bằng ánh mắt kiên định, gật đầu thật mạnh: "Ừ!"

"Gét gô." Mạch Sơ vỗ nhẹ cậu bạn.

Kiều Dạng và Hàng Dĩ An được phân vào cùng một phòng thi. Nhìn thấy hai người đoàn kết, cô càng hối hận vì quyết định đổi đội của mình.

"Biết vậy mình đã đi theo Mạch Sơ." Kiều Dạng thấp giọng lẩm bẩm, ngoài ra còn được dạy kèm 1-1 từ học sinh top đầu.

"Ui."

Kiều Dạng giật mình quay lại khi có người chạm nhẹ vào cánh tay.

Trần Thiên Cù cầm một bình nước màu cam, cô đưa tay nhận lấy, nó vẫn còn ấm.

"Cố lên." Phòng thi của Trần Thiên Cù ở trên lầu, cậu lùi lại nhìn Kiều Dạng và nói: "Đừng căng thẳng, thi tốt nhé."

Kiều Dạng nhìn bình sữa yến mạch cacao trong tay, cong môi mỉm cười.

Chà, đội trưởng của mình cũng không tệ.

Để sự hồi hộp đến cuối cùng, Mạch Sơ nghiêm cấm mọi người đối chiếu đáp án trên lớp sau giờ thi, điều này cũng giảm bớt ảnh hưởng đến tâm lý của các tuyển thủ.

Chiều ngày mùng 10, sau khi kết thúc bài thi môn Sử và Chính trị, nhà trường bố trí cho cả lớp xem phim trên giảng đường để tự học buổi tối như thường lệ.

Kiều Dạng vẫn ngồi ở chỗ cũ, ánh đèn dần dần mờ đi, Mạch Sơ ngáp dài, đội mũ trùm đầu lên, nằm trên bàn bắt đầu ngủ bù.

Trong không khí thoang thoảng mùi đồ chiên, Kiều Dạng nhìn sang bên phải hỏi: "Ai đang ăn hamburger đấy? Có phải Hàng Dĩ An không?"

Trần Thiên Cù ở bên cạnh đáp "Ừ".

"Thơm thế." Kiều Dạng che bụng.

"Bữa tối cậu ăn chưa no à?" Trần Thiên Cù hỏi cô.

"Tôi chưa ăn gì cả." Tiết cuối cùng của buổi chiều là bài kiểm tra Chính trị. Chuông chưa reo thì chưa dừng bút, Kiều Dạng mệt đến mức không thấy đói.

"Đói không?"

"Vẫn ổn."

Trần Thiên Cù giơ tay lên: "Hình như trong túi tôi có một gói bánh Oreo."

"Không sao, tôi không cần đâu."

Trần Thiên Cù vẫn lấy ra đưa cho cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!