Chương 16: (Vô Đề)

"Các cậu——"

"Kiều Dạng!"

Trần Thiên Cù vừa lên tiếng đã bị cắt ngang, cô gái chạy thẳng về phía Kiều Dạng nhanh như một cơn gió, khiến cậu vội vàng lùi lại nửa bước.

"Ăn pizza không?"

"Hả? Pizza ở đâu thế?"

Lý Nhược Châu giơ ngón tay cái chỉ về một hướng: "Mẹ Giang Tiếu mang tới, nhiều lắm, bọn tôi ăn không hết."

Trên đài phát thanh thông báo nội dung 800m nữ sắp bắt đầu, Mạch Sơ đưa hộp đồ uống cho Kiều Dạng: "Vứt hộ tớ nhé, tớ phải đi thi rồi."

"Ừ, cố lên!"

Mạch Sơ vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Trần Thiên Cù đứng cách đó không xa, nghi hoặc hỏi: "Này, sao ông lại có mặt ở đây?"

Trần Thiên Cù gãi cổ giải thích: "Hàng Dĩ An nói làm trọng tài có vẻ vui nên tới thay cho tôi."

"Đúng lúc ông đang rảnh." Mạch Sơ vừa đi vừa quay ra giao việc cho cậu: "Mau giục mọi người nộp bài cổ vũ đi. Đến giờ tôi vẫn chưa nghe thấy bài nào của lớp chúng ta cả. Bảo họ nộp nhanh lên. Nhà trường sẽ làm thống kê số liệu đấy, mau lên."

"… Ờ."

Thi đấu xong, các bạn nam trở lại khu vực nghỉ ngơi của lớp, Mạc Tri mở nắp chai, ngồi đối diện với Trần Thiên Cù rồi hỏi: "Ông không phải làm trọng tài sao?"

"Hàng Dĩ An đi thay tôi." Trần Thiên Cù bắt đầu hí hoáy viết, trong tay là một đống giấy nháp vừa mượn được về.

"Bữa trưa ăn gì?"

"Tùy."

Thấy tâm trạng cậu không được hăng hái, Mạc Tri ngẩng đầu uống một ngụm nước uống dành cho người tập luyện thể thao.

Sau khi vội vàng múa bút xong đoạn văn cuối cùng, Trần Thiên Cù lập tức đặt bút xuống, đưa tập giấy cho Mạc Tri rồi nói: "Chắc có hơn chục bài, ông đem lên sân khấu nộp nhé?"

"Đại ca, em vừa chạy 800 mét đấy."

Trần Thiên Cù thu tay lại, từ trên ghế đứng lên: "Vậy tôi tự đi."

"Được rồi được rồi." Mạc Tri đặt chai nước xuống, đuổi theo cậu: "Tôi đi cùng ông."

Có một chiếc bàn dài đối diện lối lên sân khấu, có hai cô gái chịu trách nhiệm xem xét bài viết và đếm số bài nộp của mỗi lớp.

Trần Thiên Cù đưa tờ giấy trong tay ra, nói: "Lớp 11/11."

"Rồi."

Ít nhất thì lớp họ cũng đã nộp bài. Cậu đút hai tay vào túi áo khoác, khi quay người lại nhớ tới cảnh tượng vừa rồi trên thao trường.

Suy tính trong lòng cứ dâng lên rồi lại rút về, sau khi chần chờ một hồi, Trần Thiên Cù vẫn quay lại nói: "À thì, lớp trưởng lớp tôi sắp thi đấu, văn cổ vũ này có được không?"

Nữ sinh thu bài từ tay cậu, là người đã đọc một loạt văn mẫu giống nhau suốt buổi sáng, bài văn này thực sự mang lại cảm giác tươi mới. Cô gái cười sảng khoái nói: "Được mà, tôi sẽ mang đến chỗ bình luận viên."

Trần Thiên Cù cười nhếch mép: "Cám ơn."

Mạc Tri nhìn cậu rồi lại nhìn cô gái đưa bài viết lên sân khấu, tò mò hỏi: "Cái gì vậy?"

Trần Thiên Cù chỉ nói: "Lát nữa ông sẽ biết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!