Chương 15: (Vô Đề)

Kiều Dạng đếm số tiền bất ngờ kiếm được trong tay: "Nhiều thế?"

Cô lấy tay che miệng, ghé sát vào người Mạch Sơ rồi hỏi: "Vậy làm sao cậu biết được là bốn ngày rưỡi?"

"Thiên cơ bất khả lộ (Bí mật không được để lộ ra ngoài)." Mạch Sơ gấp tiền lại nhét vào túi.

"Thật là một vị tiên nhân vĩ đại." Trần Thiên Cù dựa vào tường: "Bà có thể tính xem ngày thứ Bảy có mưa hay không?"

"Không mưa, nhiều mây."

Kiều Dạng ngạc nhiên: "Cậu thật sự có thể tính ra sao?"

Mạch Sơ buồn cười khi thấy phản ứng của Kiều Dạng, nhéo má cô nói: "Sáng nay tớ có xem dự báo thời tiết."

"Cậu cất tiền đi, tớ đi tè."

Kiều Dạng nhét xấp tiền vào túi trong cặp sách: "Chờ với, tớ cũng đi."

Chớp mắt đã một tháng kể từ ngày khai giảng, ngày cuối cùng của tháng 9 quả thực là một ngày đẹp trời, không khí mùa thu trong lành, gió nhẹ, mây trắng bồng bềnh che đi ánh mặt trời.

Đối với Kiều Dạng, người chưa bao giờ tham gia bất kì môn nào trong Đại hội thể thao, ngày này không gì khác hơn là một chuyến đi chơi mùa thu vui vẻ trên thao trường.

Ngày nay, trường cho phép học sinh mang theo thiết bị riêng để quay chụp, rốt cuộc Kiều Dạng có thể đi lại và chụp ảnh bằng máy ảnh một cách quang minh chính đại.

Các nội dung điền kinh đều tập trung vào buổi sáng. Sau lễ khai mạc, Mạch Sơ được Mạc Tri gọi ra.

Trước khi rời đi, cô bạn không quên nói với Kiều Dạng: "Cậu giục mọi người hộ tớ. Mỗi người phải viết ít nhất hai bài cổ vũ. Viết đủ thì đưa lên bục."

"Được, tớ hiểu rồi." Kiều Dạng giơ tay lên: "Cố lên!"

Nhà trường chia khu vực nghỉ ngơi cho mỗi lớp nhưng ranh giới nhanh chóng trở nên mờ nhạt.

"Sao cậu lại ở đây một mình?"

Kiều Dạng ngồi xếp bằng trên áo khoác đồng phục học sinh, dịch sang một bên nhường chỗ cho Hạ Xán: "Bạn cùng bàn của tớ đi thi rồi."

"Để mắt giúp tớ." Hạ Xán lấy điện thoại từ trong túi ra: "Tớ chơi hai ván."

Kiều Dạng đưa túi khoai tây chiên cho cô nàng: "Mẹ cậu đã trả lại điện thoại cho cậu?"

"Ừ, tối qua tớ đã phải xin mãi mới được đấy." Không muốn làm bẩn tay, Hạ Xán há miệng ra nói "A".

Kiều Dạng bốc một miếng đút cho bạn: "Quốc Khánh cậu định làm gì?"

"Ở nhà thôi." Hạ Xán miệng thì nhai khoai tây chiên, tay thì xoay ngang điện thoại.

Nghe thấy tiếng "Timi" chói tai, Kiều Dạng vỗ vào tay cô nàng: "Nhỏ giọng lại!"

"Biết rồi biết rồi." Hạ Xán hỏi cô: "Ngày Quốc Khánh có phải cậu sẽ đến nhà mẹ không?"

"Ừ." Kiều Dạng ngơ ngác chống cằm, trước mặt người người qua lại, gió nhẹ không hề khô, trên mặt có cảm giác thoải mái tột cùng.

Nhìn thấy có mấy người đang trực tuyến trong danh sách bạn bè, Hạ Xán cười nói: "Bọn tớ cũng đang tổ chức Đại hội thể thao ở Canyon of Kings[27]."<code>[27]Canyon of Kings là bản đồ cạnh tranh trong trò chơi Vương Giả Vinh Diệu. Nó có ba tuyến quân, mỗi bên có ba tháp phòng thủ và mỗi bên chỉ có một tháp căn cứ. Điều kiện chiến thắng cuối cùng của 5 V 5 là phá hủy tháp căn cứ của quân địch.</code>Kiều Dạng đưa máy ảnh lên nhắm vào tấm biểu ngữ màu đỏ trên bục, thuận tiện hỏi bạn: "Bữa trưa cậu ăn gì?"

"Gì cũng được, tớ đã ăn rất nhiều đồ ăn vặt, không ăn cũng được."

"Hạng mục 200m nữ của khối lớp 11 sắp bắt đầu. Xin mọi người đừng lấn làn đường đua."

Nghe thấy đã đến hạng mục tranh tài của lớp mình, Kiều Dạng hỏi Hạ Xán: "Cậu có muốn đi xem không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!