Chương 14: (Vô Đề)

Kiều Dạng ghét bài kiểm tra Toán hàng tuần vào tối Chủ Nhật, thậm chí còn ghét hơn cả tiết học Toán vào sáng thứ Hai. Tháng này cô đã làm bài hình học chẳng đâu vào đâu.

Nhìn thấy trên bài thi lại là số điểm hai chữ số, Kiều Dạng chưa kịp cảm thấy bực bội thì đã nghe thấy Lâm Thư Tịnh cúi xuống thấp giọng nói vào tai cô: "Thầy Hồ bảo cậu đến phòng làm việc của thầy."

Đây chính là câu nói Kiều Dạng sợ nhất từ ​​khi còn nhỏ, lòng cô chùng xuống, giọng nói run run: "Bây giờ sao?"

"Ừ." Lâm Thư Tịnh tiếp tục phát bài thi cho các bạn khác.

Kiều Dạng hít một hơi thật sâu, úp phiếu trả lời trên bàn rồi giấu vào dưới cuốn sách Toán.

Phòng bộ môn Ngữ văn và Tiếng Anh của lớp 11 nằm ngay tại tầng này, Kiều Dạng đi đến cuối hành lang vẫn không thể tìm được phòng bộ môn Toán.

Trần Thiên Cù chuyển chồng vở viết chính tả từ giờ đọc sách buổi sáng đến bàn làm việc của Vu Mai. Khi cậu ngước lên thì nhìn thấy Kiều Dạng đang đi vòng qua vòng lại trong hành lang.

"Cậu đang làm gì ở đây?"

Kiều Dạng xoay người, nhắm mắt lại thở phào nhẹ nhõm, đi về phía cậu hỏi: "Phòng bộ môn Toán ở đâu? Tôi đi tìm từ nãy đến giờ."

Trần Thiên Cù giơ tay chỉ lên trên: "Ở vị trí này nhưng tầng trên. Gru ở phòng bộ môn Toán (2)."

"Ồ, cảm ơn!" Kiều Dạng xoay người chạy lên lầu.

Cửa phòng bộ môn Toán mở sẵn, Hồ Lượng đang ngồi soạn bài sau chiếc bàn ở vị trí trung tâm.

"Em chào thầy." Kiều Dạng khẽ nói.

Hồ Lượng ngẩng đầu: "Em tới rồi."

"Dạ." Kiều Dạng siết chặt hô hấp, ngón tay vô thức nắm lấy góc áo của mình.

"Trước đây em học lớp phổ thông phải không?"

Kiều Dạng gật đầu: "Vâng."

Hồ Lượng cầm chiếc cốc giữ nhiệt lên: "Gần đây học xong cảm thấy thế nào?"

Kiều Dạng thành thật trả lời: "Hơi khó ạ. Đôi khi nhìn thấy đề bài, em có cảm giác không biết nên bắt đầu từ đâu."

"Đó là chuyện bình thường." Hồ Lượng nói: "Một số người có trí tưởng tượng không gian kém hơn, nên việc học hình học không gian gặp khó khăn là điều bình thường."

Trên đường tới đây, Kiều Dạng đã chuẩn bị sẵn sàng để nghe mắng, nhưng không ngờ lại nhận được sự an ủi. Cô cúi đầu, bỗng có cảm giác cay mũi.

"Em đã quen với giờ học của thầy chưa? Tiết tấu và những thứ khác, em có nghe rõ không?"

"Ừm…" Kiều Dạng cười ngại: "Có hơi nhanh ạ, em cảm thấy bản thân không theo kịp."

Hồ Lượng gật đầu giải thích: "Nguyên nhân chủ yếu là đa số mọi người đều đã học qua một lần, tiếp thu lại sẽ nhanh hơn. Đừng ngại, lần sau không hiểu thì nói thẳng, mấy đứa cứ im lặng không nói gì là thầy sẽ nghĩ cả lớp đã hiểu hết đấy."

"Vâng thưa thầy."

"Có lẽ cũng không có nhiều thứ để hỏi, không đến chỗ thầy thì hỏi Mạch Sơ cũng được. Em ấy là bạn cùng bàn của em đúng không?"

"Đúng ạ."

Tiếng chuông vào giờ vang lên ở hành lang, Hồ Lượng đóng sách bài tập lại: "Được rồi, em về đi, giờ học sắp bắt đầu, nếu không biết thì cứ hỏi."

"Dạ, em cảm ơn thầy."

"Về đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!