Kể từ khi vào trường THPT Số 1, ngày đáng ghét nhất trong năm của Kiều Dạng đã chuyển từ ngày 1 tháng 9 sang ngày 31 tháng 8.
Nghĩ đến bài kiểm tra là Kiều Dạng mất hết cảm giác thèm ăn. Cô chỉ ăn tạm nửa quả trứng luộc cho bữa sáng, càng ăn càng cảm thấy buồn nôn.
Lòng đỏ trứng vừa vớt ra đã rơi xuống đáy bát, Kiều Dạng đứng dậy mở tủ lạnh định lấy một chai Coca, còn chưa kịp vươn tay ra thì đã bị Kiều Tịch đẩy trở về.
"Sáng sớm không được uống đồ lạnh." Kiều Tịch để sữa đậu nành vào tay cô.
Kiều Dạng bĩu môi, hét lớn: "Em muốn nôn."
Kiều Tịch lập tức căng thẳng: "Huh? Em khó chịu chỗ nào?"
Kiều Dạng nhân cơ hội vươn tay ra, nói: "Uống mấy ngụm Coca sẽ dễ chịu ngay."
Kiều Tịch giơ chân chặn đường cô: "Đừng tới đây, không được uống."
"Em thực sự muốn nôn."
"Chị cũng muốn nôn đây em gái à."
Hai tiếng "beep", cà phê xay cô đặc từ từ chảy vào trong cốc, Kiều Tịch cầm cốc lên, nhướng mày nhìn Kiều Dạng: "Pha cho cưng một ly nhé?"
Kiều Dạng chán ghét lắc đầu, mùi của chất lỏng này có thể so sánh với mùi tàn thuốc lá ngâm trong nước, cô không hiểu vì sao sáng sớm Kiều Tịch đã phải tự hành hạ bản thân.
Kiều Tịch uống mấy ngụm cà phê đá trong cốc, giục em gái: "Ăn xong chưa? Xong rồi thì mau đi học. Chắc giờ trường của em đông lắm."
Kiều Dạng đáp "Vâng" rồi cầm cặp đi ra cửa thay giày, cô lề mề thắt chặt từng bên, như thể ở nhà được thêm giây nào thì sẽ hạnh phúc giây ấy.
"Xong chưa vậy? Đại tiểu thư."
"Xong rồi xong rồi." Kiều Dạng đeo cặp đi ra khỏi nhà, nghĩ đến lại thêm một ngày học như ở trong tù, cô thở dài.
Cái nóng cuối tháng 8 vẫn chưa tan, những tia nắng sớm mai lọt vào kẽ lá, soi bóng vành đai xanh hai bên đường một cách sáng loáng.
Hôm nay, chỉ có khối lớp 10 không phải làm bài kiểm tra, rất dễ dàng nhận ra trong đám đông. Kiều Dạng nhìn những khuôn mặt rạng ngời tràn đầy năng lượng, vô thức nghiến chặt răng hàm.
"Hừ——"
Kiều Tịch quay sang nhìn em gái, nói lời an ủi: "Vào đại học sẽ vui thôi."
"Thế thì còn lâu lắm."
"Nhanh mà, chớp mắt cái là đến."
Kiều Dạng chớp mắt lia lịa: "Chớp rồi nè, giờ em vào đại học chưa?"
Kiều Tịch mặc kệ em gái, chị quay tay lái dừng xe bên đường: "Hôm nay tan học chị đón em. Buổi tối tự học kết thúc lúc chín rưỡi đúng không?"
Kiều Dạng mở cửa xe: "9h40, lớp 11 về trễ mười phút, chị quên à?"
"À, phải rồi." Kiều Tịch mỉm cười: "Học hành chăm chỉ, chị đi làm đây."
Kiều Dạng vẫy tay với chị gái, khóe miệng xệ xuống: "Tạm biệt."
Lên năm thứ hai của THPT, các lớp được chia thành ban Tự nhiên và Xã hội và được phân bổ dựa trên kết quả thi cuối kỳ. Lần trước Kiều Dạng đứng thứ 19 trong lớp, vì thế cô được xếp vào lớp trọng điểm ban Xã hội.
Sự kiện này đã giúp cô có một kỳ nghỉ hè vô cùng thoải mái, bố mẹ cho đủ tiền tiêu vặt, Kiều Tịch cũng phá lệ bao dung với nhiều thói xấu của cô, nhưng mộng đẹp nào rồi cũng đến lúc phải kết thúc.
Trước tám giờ, gần một nửa lớp đã ngồi kín chỗ, giáo viên chủ nhiệm vẫn chưa đến, học sinh đang tụm năm tụm ba buôn chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!