30 NGÀY THỬ VIỆC
Tác giả: Bảo Kris
Hôm nay tình hình công ty của Tử Đằng thêm căng thẳng, khi hắn vừa lên công ty thì đã nghe về việc bên cảnh sát đã cho người đến đưa một số trình báo liên quan đến việc TRẦN GIA khai khống thuế cùng các đơn tố cáo cho rằng TRẦN GIA sử dụng chất liệu giả để tạo nên sản phẩm cao cấp. Rất nhiều bất lợi đến cùng lúc tạo áp lực lớn cho Tử Đằng.
Lâm Phong cũng biết chuyện nhưng trước khi công bố chính thức về việc TRẦN GIA có bị khởi kiện hay không còn một thời gian nữa mới quyết định. Tử Đằng không nghĩ việc tự mình điều tra về tập đoàn của ông Lục đã bị kẻ khác bán đứng. Khiến hắn rơi vào một cái bẫy mà chính hắn đã tự tay làm ra. Bất lợi nhất là khi sản phẩm bị bên cảnh sát tạm giữ để điều tra thì đã bị đánh tráo thành hàng kém chất lượng. Để làm sáng tỏ việc này thì cần phải chứng minh số hàng đó không phải do TRẦN GIA làm.
Nhưng các sản phẩm hoàn toàn giống với các thiết kế của Trần Gia. chúng đã được làm giả một cách có quy mô. Thêm vào đó các đối tác, những kẻ mà đã bị ông Lục mua chuộc lại thêm những lời khai gian dối làm cho Tử Đằng không thể nào mà xoay chuyển tình thế.
Hết bất lợi này đến bất lợi khác liên tiếp ập đến. TRẦN GIA đứng trước một khoản nợ lớn. Ngay cả tài sản, nhà cửa Tử Đằng cũng đã thế chấp. Lúc này Tử Đằng cùng Lâm Phong trong phòng đang bàn luận với nhau. Họ đã nói chuyện trong đó hơn 1 tiếng đồng hồ mà chưa thấy ra. Lúc sáng khi cảnh sát đến trao đổi với Tử Đẳng đế lấy một số thông tin thì Vũ Hạo cũng nhận ra rằng vụ việc lần này không hề đơn giản nữa. Vũ Hạo đi vào trong WC, cậu lấy trong túi của mình danh thiếp của ông Lục.
Cậu cầm trên tay và suy nghĩ rất lâu. Đến mức có người đi vào mà cậu không hề hay biết. Bỗng có một bàn tay giật mạnh tấm danh thiếp từ tay cậu sau đó hoảng hốt nhìn lại. Nhận ra người đó là Tiểu Nhất...
Tiểu Nhất cầm tờ danh tiếp đọc to mấy chữ trên đó...
"Khách sạn TUYẾT HOA? Ái chà chà, anh Vũ Hạo và anh Tử Đằng ghê nha. Giờ ra khách sạn đổi gió hử?"
Vũ Hạo lấy lại tấm danh thiếp, cậu cười trừ với Tiểu Nhất… Vũ Hạo đang định nói gì đó với Tiểu Nhất thì Vương Khải cũng bước vào, nhưng anh vừa thấy Tiểu Nhất liền tái mặt liền bước vội ra ngoài. Nhưng sao mà kịp ánh mắt lúng liếng của Tiểu Nhất, cậu nhóc sớm kịp nhìn thấy Vương Khai qua chiếc giương trước mặt. Cậu có một pha quay người nhanh không tưởng và chạy ngay ra khỏi WC rồi hét tên Vương Khai. Tiểu Nhất cũng quên béng mất việc vừa gặp Vũ Hạo trong WC.
Bên trong Vũ Hạo lại thở ra nhẹ một cái, cầm tờ danh thiếp lại nhét vào túi sau đó quay trở về phòng làm việc. Cả một buổi sáng Vũ Hạo ngồi làm việc không yên, cậu thấp thỏm đứng lên ngồi xuống khi thấy Tử Đằng cùng Lâm Phong liên tục đi cùng nhau ra ngoài sau đó lại trở về với khuôn mặt không mấy vui.
……………...
Đến trưa Vũ Hạo không thấy Tử Đằng đi ăn cơm, cậu lo lắng liền đi đến phòng làm việc của hắn. Cậu không gõ cửa mà lại đi thẳng vào, Tử Đằng nghe thấy tiếng người đi vào cứ nghĩ rằng Thanh Thanh, cô thư ký của hắn có việc gì muốn báo cáo nên lập tức gắt lên..
"Đã nói đừng vào khi tôi…."
Hắn vừa kịp thấy Vũ Hạo liền dịu xuống, cậu bị tiếng nói lớn của Tử Đằng cũng làm cho căng thẳng…
"Em xin lỗi…. chỉ là…. em….."
Tử Đằng thấy mình đang mấy bình tĩnh bởi hắn đang cố kiềm chế trong tình hình công ty lúc này. Hắn quên mất đã đến trưa, Tử Đằng liền ra khỏi ghế đi vội đến chỗ Vũ Hạo với khuôn mặt lo sợ, hắn ôm lấy cậu, hôn lên trán cậu..
"Anh xin lỗi, anh đang mải suy nghĩ."
Đằng sau vẻ mặt và nụ cười lúc này của Tử Đằng là bao nhiêu lỗi lo lắng mà Vũ Hạo đã hiểu cả. Cậu không muốn hắn phải cố tỏ ra bản thân đang ổn với cậu.
"Em mua gì cho anh ăn nhé!"
Tử Đằng lắc đầu "Anh sẽ đưa em đi ăn"
Vũ Hạo gạt đi "Anh đừng làm vậy, em biết công ty đang gặp chuyện mà. Anh cũng không phải lo cho em gì hết. Nếu em giúp được gì, anh cứ nói, em không muốn thấy anh như khi nãy"
Tử Đằng vẫn tỏ ra hắn bình thường. Hắn xoa xoa đầu cậu mấy cái… "Em ngốc, đang đã nói không có gì rồi mà. Chỉ có mấy hợp đồng bị huỷ thôi, sẽ nhanh chóng tìm đối tác khác. Chẳng lẽ em nghĩ có chuyện gì tệ xảy ra với TRẦN GIA sao?"
Vũ Hạo đau lòng khi Tử Đằng cứ an ủi cậu như một đứa trẻ. Sau đó Tử Đằng đưa Vũ Hạo đi ăn, nhưng cậu chỉ cùng hắn đến phòng ăn của nhân viên để dùng bữa trưa. Tử Đằng cố gắng ăn hết chỗ cơm mặc dù hắn chẳng có tâm trạng nào mà ăn cả. Dù sao nếu có gục ngã thì ít nhất không thể gục ngã trước mặt Vũ Hạo được, không thì làm sao hắn có thể làm chỗ dựa cho cậu được cơ chứ.
……………
Sau khi ăn xong thì Tử Đằng đi đến nhà WC, hắn nôn thốc nôn tháo trong đó vì dạ dày của hắn quá đau. Càng căng thẳng, càng suy nghĩ nhiều thì cơn co thắt dạ dày lại làm hắn không thể chứa được nổi chút thức ăn nào bên trong. Hắn không biết rằng Vũ Hạo đã đứng bên ngoài và biết hắn phải trải qua những gì. Cậu còn biết TRẦN GIA đang đứng trước nguy cơ bị phá sản, có Tử Đằng có thể ngồi tù nếu bị truy cứu về việc trốn thuế và làm sản phẩm giả.
Vũ Hạo thấy hắn như vậy cậu càng tự trách mình và cậu không định sẽ chi ngồi yên một chỗ.
Thế rồi Vũ Hạo đã làm việc ngu ngốc. Việc mà chính Tử Ngôn cách đây 2 năm đã mắc phải sai lầm đó. Đầu giờ chiều ngày làm việc thứ 30 của cậu, Vũ Hạo cầm tờ danh thiếp trên tay và lặng lẽ rời khỏi TRẦN GIA. Nơi cậu muốn đến chính xác đó là khách sạn TUYẾT HOA mà trên danh thiếp đã ghi rõ. Vũ Hạo đi ra ngoài cậu không hề nói với Tử Đằng. Cả buổi làm việc diễn ra không có mặt cậu cũng không ai để ý.
Bởi lúc này ai cũng lo giải quyết các vấn đề của công ty, ngay cả Tử Đằng cũng không biết Vũ Hạo ra khỏi công ty từ lúc nào.
Sau khi Vũ Hạo đến khách sạn TUYẾT HOA. Đây là nơi ông Lục đang ở, thực ra thì ông ta đã ở đây cả tuần để cố tình sắp đặt mọi chuyện. Vũ Hạo đứng trước khách sạn, cậu phát mất một lúc lâu mới dám đi vào. Khi hỏi lễ tân về gã đàn ông họ Lục thì ngay lập tức họ chỉ cho cậu số phòng của ông ta. Hình như có vẻ lễ tân khách sạn đã sớm được ông ta dặn về sự có mặt của cậu nên liền nói ngay tên của cậu làm Vũ Hạo khá bất ngờ..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!