Chương 16: Ngày Thứ 16

30 NGÀY THỬ VIỆC

Tác giả: Bảo Kris

Sau khi Vũ Hạo lên gặp và nói với Tử Đằng về chuyện của Trương Mẫn. Trước đó hắn cũng chưa đưa ra quyết định sẽ cho Trương Mẫn nghỉ việc sau khi cô ấy lên nhận hết lỗi về mình. Chỉ là Trương Mẫn nghĩ sẽ không thế tiếp tục nên đã về văn phòng và thu dọn đồ đạc của mình. Mọi chuyện đã rõ ràng, Tuệ Nhi cũng nhận ra lỗi lầm của mình. Một lần nữa Tuệ Nhi chủ động tìm Vũ Hạo và xin lỗi về mọi chuyện đã gây ra.

Buổi sáng trước khi vào làm việc, Lâm Phong đã được Vũ Hạo kể lại chuyện hôm qua. Ngay cả Trương Mẫn và Tuệ Nhi cũng đã tìm Lâm Phong để xin lỗi. Vụ việc được Tử Đằng giải quyết ổn thoả nên Tử Ngôn cũng không xen vào nữa. Tất cả đều cho Tuệ Nhi một cơ hội nữa. Thực chất đây cũng là do Vũ Hạo chịu đi công tác với Tử Đằng nên hắn ta mới cho mọi chuyện êm xuôi đi.

Ngày thử việc thứ 16 của Vũ Hạo là cậu chỉ xuất hiện trên văn phòng khoảng 30 phút để cùng các nhân viên trong phòng nộp bản thiết kế chính thức cho Tử Ngôn. Lâm Phong biết cậu chuẩn bị đi công tác với Tử Đằng. Vũ Hạo cũng được nhắc trước nên đã chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho mình. Tử Đằng sau khi sắp xếp công việc cho Tử Ngôn và Lâm Phong thì hắn báo lại cho Vũ Hạo là hắn đã chờ ở phía trước công ty. Sẽ có tài xế riêng chở họ ra sân bay. Vũ Hạo đem theo ít đồ vì chỉ là đi 2 ngày mà thôi.

Lâm Phong đưa Vũ Hạo vào thang máy. Anh ta đi theo cậu xuống phía dưới.

"Em ổn chứ? Anh thấy em không được khoẻ"

Vũ Hạo quay sang Lâm Phong rồi nhìn anh ta với ánh mắt lo lắng. Đúng là Vũ Hạo cảm thấy không được khoẻ. Vì chuyện hôm qua và chuyện hôm nay cậu phải đi với Tử Đằng nên cả đêm suy nghĩ khiến cậu ngủ không ngon giấc.

"Khi nào tới nơi, em sẽ gọi cho anh"

"Ừ"

Thang máy vừa mở cửa ra. Lâm Phong không bước ra, anh ta vẫn đứng bên trong. Vũ Hạo chuẩn bị bước ra cửa thì Lâm Phong gọi lại..

"Vũ Hạo…"

Vũ Hạo quay lại thì Lâm Phong lại không nói nữa. Cho đến khi cậu đi hẳn ra, Lâm Phong giữ lấy nút mở cửa của thang máy. Anh ta ngập ngừng một lúc rồi lại lên tiếng…

"Tới nơi, nhớ điện cho anh, anh có chuyện này muốn nói với em"

Vũ Hạo khẽ gật đầu, lúc này cậu đã chú ý đến Tử Đằng đang đợi cậu phía ngoài. Nên cậu cũng không đứng nói chuyện thêm với Lâm Phong nữa. Cửa thang máy đóng lại, Vũ Hạo đi ra phía ngoài. Sau đó cậu cùng Tử Đằng lên một chiếc ô tô và cả hai đi khỏi công ty.

…………..

Trên máy bay

Vũ Hạo cảm thấy người không được khoẻ, cậu ngả chiếc ghế ngồi và nhắm nghiền đôi mắt. Cả chuyến bay dường như cậu không nói chuyện với Tử Đằng. Vì thấy Vũ Hạo như đang ngủ nên hắn cũng không hỏi cậu điều gì. Cả hai xuống máy bay sau khi bay hơn 3 tiếng đồng hồ. Vũ Hạo vẫn còn buồn ngủ cậu tiếp tục rời sân bay với Tử Đằng đến một khách sạn lớn. Chỗ ở của Tử Đằng đã được thư ký Thanh sắp xếp trước. Họ chỉ cần đến nhận phòng rồi nghỉ ngơi trước khi đi làm việc.

Thanh Thanh đã đặt hai phòng sau khi Tử Đằng nói rằng muốn Vũ Hạo đi cùng.

Tử Đằng nhận chìa khoá của cả 2 phòng, hắn ra đi trước còn Vũ Hạo đi theo sau. Sau khi lên đến phòng Tử Đằng mở khóa đi vào nhưng Vũ Hạo lại ngập ngừng, bước chân cậu dừng phía trước cửa. Tử Đằng quay lại hỏi..

"Sao vậy??"

Vũ Hạo bối rối hỏi.. "Phòng của em đâu?"

Tử Đằng đưa mắt nhìn vào trong phòng..

"Em không muốn ở với anh sao??"

Thấy Vũ Hạo vẫn còn chần chừ, Tử Đằng liền kéo tay Vũ Hạo vào phòng. Khiến cậu không đi cũng không được. Vừa đóng cửa phòng lại thì Tử Đằng đã dồn  Vũ Hạo vào sát tường… Hắn kéo cả hai tay cậu lên cao quá đầu cậu rồi giữ chặt lấy cả hai tay cậu lại.

"Em muốn dừng lại thật sao?"

Vũ Hạo nhăn mặt, tay cậu bị siết chặt nên cố thoát ra… "Bỏ em ra, anh đang làm tay em đau đấy"

Tử Đẳng không bỏ tay ra mà hắn cúi xuống sát mặt cậu, hắn muốn hôn cậu như Vũ Hạo quay mặt sang một bên để tránh né nụ hôn đó. Tử Đằng bị Vũ Hạo từ chối, hắn vẫn giữ thái độ đó với cậu. Nhìn cậu thật lâu nhưng Vũ Hạo chỉ đứng yên một chỗ, cậu không dám nhìn vào ánh mắt hắn lúc này. Hắn dần dần nới nhẹ cổ tay của cậu ra. Hai tay hắn chặn hai bên tường không cho cậu thoát khỏi. Vũ Hạo thấy con người Tử Đằng thật đáng sợ, làm cậu không dám mở miệng nói câu nào. Cho đến khi hắn cúi nhẹ xuống đầu cậu.

Hơi thở ấm gần sát tai Vũ Hạo, hắn nói với giọng có chút buồn…

"Anh đã thấy em hôn Lâm Phong…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!