Chương 5: (Vô Đề)

Sau một tháng, cuối cùng tôi cũng gặp lại Edward.

Cậu ấy ngồi đó, đơn độc trước một chiếc bàn ăn khổng lồ.

Khung cảnh ấy gợi lên một cảm giác nghèn nghẹn trong lòng tôi.

Tôi ngồi xuống bên cạnh Edward.

Trên mặt cậu ấy không có vết sẹo nào.

Mặc dù cậu ấy bị đánh dã man như vậy.

Tôi không biết nên cảm thấy mừng hay không.

Nhà vua có biết chuyện đó không?

Dù ông ấy biết hay không biết, tôi cũng chẳng thấy khá hơn chút nào.

"Con không nghe thấy ta bảo con trễ sao?"

Giọng nhà vua vang lên bất ngờ.

Tôi ngước nhìn xung quanh.

Hoàng hậu và Edward đang nhìn tôi.

"Hả?"

"Ta hỏi, con không nghe thấy ta bảo con trễ sao?"

Giọng ông ấy có chút khó chịu.

Tôi thực sự không thể tin nổi.

Gọi người ta đến vào sáng sớm rồi còn trách trễ?

Hoàng hậu ra sức nháy mắt với tôi.

Không còn lựa chọn nào khác, tôi đáp:

"Con xin lỗi."

Nhà vua thở dài:

"Bắt đầu ăn đi."

Mùi trứng rán thơm phức khiến nước bọt tôi sắp ứa ra, nhưng không hiểu sao ngay khoảnh khắc đó, tôi bỗng mất sạch khẩu vị.

Người hầu bưng thức ăn lên.

Ngay khi nhà vua cầm lấy dao nĩa, Hoàng hậu cũng nhanh chóng cầm theo.

Trước mặt tôi là salad tươi, bánh mì, mứt và trứng rán.

Tôi lặng lẽ phết mứt lên bánh mì.

"Cầm bánh mì lên."

Nhà vua lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!