Chương 48: (Vô Đề)

Chuyến tham quan chợ của Hoàng hậu và Hoàng tử đã gây ra một cơn hỗn loạn trong khu vực.

Lính canh lập tức phong tỏa chợ, khiến người dân không thể đi lại mà chỉ có thể đứng yên chờ Hoàng hậu và tôi đi qua.

Nhìn các binh sĩ căng thẳng, hành động đồng loạt một cách chặt chẽ, tôi cảm thấy như có gì đó đè nặng trong lòng.

Các cửa hàng trong chợ không thể tiếp đón bất kỳ vị khách nào khác.

Họ chỉ có thể đứng đó, bồn chồn quan sát chúng tôi.

Một sự phiền toái khủng khiếp.

Ai đã đưa ra cái ý tưởng ngu ngốc là để hoàng gia đi dạo chợ vậy?

Tôi chửi rủa kẻ ngu ngốc đó trong đầu trong khi cứ nhìn thấy cửa hàng nào là mua đại thứ gì đó.

Như vậy ít nhất tôi cũng không bị các thương nhân ghét quá nhiều.

Dĩ nhiên, cái người ngu ngốc đó chính là tôi.

Thực ra, tôi đã đề xuất rằng chúng tôi nên lẻn ra ngoài.

Nhưng Hoàng hậu đã nghiêm mặt và nói, "Hả? Lén lút? Tại sao phải làm một việc nguy hiểm như vậy?"

Kế hoạch của tôi tan thành mây khói ngay lúc đó.

Sau khi chợ đóng cửa, chúng tôi trở về hoàng cung và thậm chí còn dùng bữa tối cùng nhau.

Tôi mang về cung của mình tất cả những món đồ đã mua, ngoại trừ một món.

Hoàng hậu chỉ giữ lại một chiếc vòng cổ mà tôi đã chọn cho bà ấy.

Một chiếc vòng trông như đồ chơi của trẻ con, với một chiếc vỏ sò nhỏ làm mặt dây.

Nó có vẻ đẹp nhưng cũng hơi thô sơ.

Thế nhưng, Hoàng hậu mỉm cười nói, "Thế này là đủ rồi."

Sau đó, bà ấy cảm ơn tôi vì đã chọn quà cho mình.

Tôi lê bước về cung với một cơ thể mệt mỏi rã rời.

Nhưng khi đến nơi, tôi phát hiện Dot đã gọi ngự y đến chờ sẵn, và người đó vẫn chưa được về.

"Đợi lâu rồi sao? Xin lỗi nhé."

"Ồ, không sao đâu, điện hạ. Tôi thật vinh hạnh."

Ngự y chẩn đoán rằng tôi bị trật khớp cổ tay.

Sau đó, ông ta quấn băng chặt quanh cổ tay tôi.

"Ngài cần chườm lạnh thường xuyên và hạn chế sử dụng tay."

"Tôi sẽ là đôi tay và đôi chân của điện hạ!"

Dot tuyên bố.

Còn hơn thế nữa chứ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!