"Vâng, để tôi dán băng y tế cho ngài!"
Ý tôi là lỗi không phải do tôi để lộ vết thương, nhưng Dot lại hiểu theo kiểu khác.
Ông lấy một cuộn băng y tế từ trong túi ra, cẩn thận cắt nó thành một miếng nhỏ rồi dán lên má tôi.
Khi tôi định chạm vào mặt, Dot vội la lên, "Không được chạm vào đâu, thưa điện hạ!" rồi lấy một chiếc gương đặt trước mặt tôi.
Dưới mắt tôi, một miếng băng trắng nổi bật.
Trông hệt như kiểu nhân vật trong truyện tranh dán băng trên mũi sau khi gây chuyện vậy.
Chỉ trong chốc lát, vẻ ngoài thư sinh của tôi biến mất, thay vào đó là một cậu nhóc tinh nghịch.
Hơn nữa, vết thương trông thật sự không nghiêm trọng chút nào.
"Vậy tôi nên nói với Hoàng hậu, đúng không?"
"Dĩ nhiên rồi."
Bá tước Baumkuchen đáp, giọng điệu như thể đang hỏi lại một điều hiển nhiên.
Ông ta cũng nói vậy, nghĩa là tôi phải nói thật rồi.
Thực ra, Hoàng hậu rất khó đối phó.
Tôi biết bà ấy là một người đáng sợ và cũng không phải là một người tốt.
Nhưng bà ấy yêu thương Geoffrey.
Tôi không cho rằng cách bà ấy thể hiện tình cảm là đúng, nhưng rõ ràng Hoàng hậu luôn quan tâm và dành tình cảm cho cậu ta.
Tôi không muốn khiến bà ấy lo lắng không cần thiết.
Tôi chạm vào cổ tay phải đang nhức nhối.
Dù đã được cố định bằng băng, nhưng chỗ này vẫn là một vấn đề lớn.
Thực ra, nó chính là vấn đề lớn nhất.
Vì nếu không cầm được bút, tôi không thể viết.
"Bá tước, tôi có thể kết thúc buổi học sớm không?"
"Đương nhiên. Dù sao ngài cũng không thể tiếp tục học trong tình trạng này."
"Dot, nếu tôi đi ngay bây giờ, có bị trễ giờ trà của Hoàng hậu không?"
"Tôi sẽ liên lạc thử xem sao, thưa điện hạ."
Bá tước Baumkuchen mỉm cười đầy mãn nguyện.
Có vẻ ông ta vui vì tôi tự nguyện đi thú tội.
Ông là một người tốt, nhưng cũng khá kỳ lạ.
Ghét Hoàng hậu, nhưng lại vui khi Geoffrey cư xử tốt với bà ấy.
Tôi xin phép người quản ngựa và mượn một con ngựa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!