Tôi nhún vai.
"Đấy, vậy đó."
Lần này, Edward trông thật sự thất vọng. Thật sự… cậu ấy làm sao thế chứ?!
Có ngôn ngữ để giao tiếp, vậy mà tôi lại phải đoán ý qua nét mặt của đối phương. Đúng là một cách giao tiếp kém hiệu quả.
Cậu ấy cứ nói thẳng ra đi. Nếu tôi biết vấn đề là gì thì còn có thể sửa đổi.
"Cậu muốn một con ngựa quý hơn à?"
"Không."
"Cậu không thích con ngựa này sao? Không hợp ý à?"
"Không phải…"
Edward trả lời. Tay vẫn nhẹ nhàng v**t v* con ngựa, mắt vẫn chăm chú nhìn nó. Vậy rốt cuộc có vấn đề gì? Trông không giống như cậu ấy ghét nó.
"Tôi nhận con ngựa này thì cậu được lợi gì?"
Edward hỏi.
Làm sao tôi trả lời để cậu ấy hài lòng đây?
"Chắc là… vào sinh nhật tôi, có khi cậu sẽ tặng quà lại cho tôi chăng?"
Edward giật mình.
"Cậu muốn nhận quà của tôi sao?"
"Không, cậu không cần tặng cũng được."
Tặng gì chứ. Tôi còn thà đi moi gan con bọ chét còn hơn.
Nhưng một khi lời đã thốt ra, cũng giống như nước đổ đi, không thể lấy lại được.
"… Tôi sẽ suy nghĩ."
Suy nghĩ cái gì chứ?
Edward với vẻ mặt nghiêm túc, tiếp tục v**t v* con ngựa rồi cẩn thận quan sát nó. Trông cậu ấy như đang kiểm tra tình trạng sức khỏe của nó.
Người quản ngựa lên tiếng giải thích. Con ngựa này có bộ lông sáng bóng, không bị thương, hoàn toàn khỏe mạnh.
Có vẻ Edward cũng đi đến kết luận tương tự.
"Con ngựa này rất tốt. Cảm ơn cậu."
Cậu ấy nở một nụ cười u buồn.
Tôi phát điên mất thôi.
"Edward, thật ra cậu không thích nó đúng không? Cậu thích ngựa trắng hay ngựa đen hơn? Hay cậu không thích ngựa chút nào?"
"Không phải. tôi muốn có một con ngựa. Trước khi cậu đưa tôi xem, tôi không nhận ra… nhưng có vẻ đúng là vậy."
Cậu ấy nói một câu đầy khó hiểu. Dù miệng cười nhẹ, nhưng tôi nhận ra đó là biểu cảm giống hệt khi tôi đưa sô cô la cho cậu ấy trước đây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!