Chương 43: (Vô Đề)

Hoàng hậu dồn toàn bộ sự chú ý vào Geoffrey, vì vậy Edward chỉ cần cẩn thận nhất khi ở gần Geoffrey.

Nhưng lúc này, Edward lại đang dè chừng Geoffrey hơn bao giờ hết. Trước đây, Geoffrey cũng từng là mối đe dọa với cậu, nhưng cảm giác lần này hoàn toàn khác.

Edward thấy khó hiểu.

Liệu Geoffrey có thể lo lắng cho cậu không?

Đây không phải là vấn đề đúng hay sai. Mà là liệu điều đó có thể xảy ra hay không.

Ngay từ đầu, chuyện đó có khả thi không?

Nếu có thể…

Liệu cậu có nên mong đợi sự quan tâm từ Geoffrey không?

Đầu óc Edward tràn ngập suy nghĩ. Nếu cậu không chủ động gạt bỏ, những suy nghĩ đó sẽ dần chiếm trọn cả tâm trí và trái tim cậu.

Thỉnh thoảng, ngay cả khi cố ngăn lại, cậu vẫn không thể dừng suy nghĩ được.

Edward bước đi như một kẻ mất hồn, không biết mình đang đi đâu.

Những người hầu trong cung điện của Edward lắc đầu và bĩu môi khi thấy cậu đi ngang qua.

Lại thêm một ngày bị kẹt trong cung điện của gã hoàng tử ngốc nghếch này. Tch tch…

Không ai lo lắng rằng Edward có thể vấp ngã hay đụng trúng đâu đó. Với họ, cậu không phải là người có thể đem lại lợi ích cho tương lai của họ.

Ai cũng chỉ lo cho bản thân mình.

Edward quay trở về cung điện nơi không có ai thật sự quan tâm đến cậu.

***

Hãy suy nghĩ kỹ lại.

Vụ ngã ngựa của Geoffrey đã kéo theo hàng loạt hệ quả. Edward bị cấm túc và phải trải qua sinh nhật một mình. Đừng nói đến quà cáp, cậu thậm chí còn bị tước mất con ngựa của mình vì cái tội làm Geoffrey ngã.

Càng tìm hiểu về quá khứ, mọi chuyện lại càng rối rắm. Giống như vừa leo qua một ngọn núi thì trước mặt lại hiện ra một con sông, vượt sông xong thì lại có một cái hố sâu chờ đợi.

Liệu tôi có thể cải thiện mối quan hệ giữa Geoffrey và Edward không? Đến tôi cũng bắt đầu hoài nghi.

Nhưng dù sao cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.

Tôi đứng dậy, định đến xem qua chuồng ngựa của Geoffrey, thì Grey bất ngờ đi theo tôi, vừa đi vừa hỏi:

"Từ khi nào ngài bắt đầu quan tâm đến ngựa vậy?"

Người quản ngựa mở cánh cửa chuồng và dẫn ra một con ngựa lông nâu.

Đôi mắt của nó thật đẹp, chiếc cổ dài thanh thoát. Tuy là động vật ăn cỏ, nhưng vì kích thước cơ thể và cái đầu to lớn của nó, tôi cảm thấy có hơi đáng sợ khi đưa tay lại gần.

"Đây là con ngựa tốt nhất ở đây sao?"

Ngay khi tôi vừa dứt lời, con ngựa nâu lập tức ngẩng đầu lên, như thể đã hiểu tôi nói gì và quay sang nhìn tôi.

Không thể nào có chuyện đó được.

So với ngựa trắng hay ngựa đen, thì một con ngựa nâu chẳng có gì đặc biệt. Với người không rành về ngựa như tôi, con nào trông cũng như nhau cả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!