"Ta chưa bao giờ thắng được Edward. Có lẽ sau này cũng không thể. Nhưng giờ điều đó không còn quan trọng nữa, vì em đã chọn ta rồi."
Sau khi chọn "Ôm cậu ấy", hảo cảm của Geoffrey đạt 4 trái tim, nhưng tôi vẫn thấy khó chịu.
Cậu ta thực sự yêu nữ chính sao? Hay chỉ thấy thỏa mãn vì đã cướp được người phụ nữ mà anh trai mình quan tâm?
Ngay cả lời thoại cũng vậy. Nghe thì có vẻ như Geoffrey đang nói rằng nữ chính là điều quan trọng nhất với cậu ta, nhưng thực chất, Edward vẫn chiếm phần lớn trong suy nghĩ của Geoffrey.
Tôi cảm giác nữ chính chẳng khác nào một công cụ để lấp đầy sự tự ti của Geoffrey.
Dù Geoffrey là một nhân vật hòa đồng, nhưng trong suốt trò chơi, không có một phân cảnh nào cậu ta nói chuyện nghiêm túc với Edward.
Hai người không chỉ phớt lờ nhau mà thực chất còn có quan hệ rất tệ.
Ngay cả Edward, người vốn ít biểu lộ cảm xúc, cũng luôn nhíu mày mỗi khi nhắc đến Geoffrey.
Nhưng có một điều kỳ lạ.
Trong trò chơi, Geoffrey mười một tuổi.
Mọi người đều nói cậu ta rất thông minh.
Tất cả đều đối xử với cậu ta như thể cậu là người kế vị đương nhiên.
Công tước Pie, người giữ vai trò sư phụ của hai hoàng tử, cũng không ngoại lệ.
Vì vậy, Geoffrey phải tuân theo một lịch trình học tập khắc nghiệt đến mức đáng sợ.
----
Ba ngày sau khi cơn sốt có phần thuyên giảm, Công tước Pie đến tìm tôi.
Dù đầu óc vẫn còn choáng váng vì sốt nhẹ, tôi vẫn phải tham gia lớp học.
"…Hẹn gặp lại vào ngày mai, thưa Điện hạ. Có vẻ ngài sẽ cần ôn tập rất nhiều."
Công tước Pie nói. Khuôn mặt ông trông cũng tệ chẳng kém gì tôi.
Ban đầu, ông nghĩ tôi chỉ trông có vẻ ngớ ngẩn vì bị bệnh.
Nhưng sự thật là tôi chẳng hiểu nổi bất kỳ điều gì ông nói trong suốt buổi học.
Sang ngày thứ hai, sắc mặt Công tước Pie lộ rõ vẻ khó xử.
Cuối cùng, ông đóng sách lại và nói:
"Thưa Điện hạ, nếu ngài vẫn còn sốt, có lẽ nên tạm dừng buổi học…"
Tôi cũng rất muốn vậy.
Cả tôi và Công tước Pie đều im lặng, nhìn nhau với ánh mắt đầy bối rối.
Tôi thì không quan tâm đến việc bị ông coi là kẻ ngu ngốc, nhưng vấn đề là… mẹ của Geoffrey.
"Geoffrey, có chuyện gì vậy? Chấn thương sau cú ngã vẫn còn ảnh hưởng đến con sao? Mẹ lo lắng lắm."
Mỗi tối, Hoàng hậu đều đến ăn tối cùng tôi.
Người hầu của tôi, Dot, bảo rằng Hoàng hậu thật sự rất yêu thương tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!