Hoàng hậu đã bắt đầu chuẩn bị từ rất lâu trước tôi, nhưng cuối cùng lại hoàn thành cùng lúc.
"Hôm nay trông con thật tuyệt, Hoàng tử Geoffrey."
Hoàng hậu khen ngợi.
"Mẫu hậu cũng vô cùng lộng lẫy."
Tôi thuận theo bầu không khí mà đáp lại. Không khí xung quanh trở nên ấm áp. Các cung nữ che miệng cười khẽ, còn Hoàng hậu thì ôm chặt tôi mà chẳng màng đến việc váy áo có bị nhăn hay không.
Dù Hoàng hậu có là người như thế nào đi nữa, thì không thể phủ nhận rằng bà thực sự yêu thương Geoffrey.
Làm cho bà vui vẻ cũng là chuyện rất dễ dàng.
Chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh.
Đây là lần thứ hai tôi rời khỏi hoàng cung.
Dù cung điện rất rộng lớn, nhưng vẫn mang lại cảm giác bức bối.
Tôi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi muốn thấy khu chợ.
Nếu không thì quảng trường cũng được.
"Hoàng tử, nguy hiểm lắm. Đừng thò đầu ra ngoài quá."
"Vâng, mẫu hậu."
Nhưng Hoàng hậu cũng chẳng khác tôi là bao.
Bà nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa.
Ánh mắt khi quan sát phố phường giống như đang chiêm ngưỡng một viên ngọc quý đến từ vùng đất xa xôi.
"Đã mười năm rồi ta mới rời khỏi hoàng cung."
Mười năm?
Chẳng khác gì bị giam lỏng trong cung cả.
"Mẫu hậu, trên đường về chúng ta ghé thăm chợ nhé? Con sẽ bảo vệ người. Biết đâu ở đó có món đồ gì thú vị."
Hoàng hậu nở nụ cười dịu dàng.
"Không cần đâu. Đối với ta, con là viên ngọc quý giá nhất rồi."
Dù câu nói có phần kỳ lạ, tôi vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Bầu không khí trở nên lặng lẽ một cách gượng gạo.
Hoàng hậu đang nhìn tôi.
Bà hơi nghiêng người về phía tôi.
"Hoàng tử, con biết rằng dù ta có làm gì, tất cả đều là vì con, đúng không?"
"Vâng."
"Được rồi. Chỉ cần nhớ điều đó là đủ. Ta có thể yên tâm rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!