"Không phải tôi bỏ chạy. Tôi chỉ muốn rèn luyện, lấy đủ tư cách rồi mới tuyên thệ lại thôi."
"Tinh thần tốt đấy. Điện hạ cũng có mắt nhìn người thật. Nhóc bảo mới gặp người có một lần? Không biết điện hạ đã thấy gì ở một thằng nhóc như nhóc mà lại để ý nhỉ?"
"Điện hạ để ý đến tôi sao?"
Alex ngạc nhiên hỏi lại. Cậu cũng biết nhìn nhận bản thân.
Cậu đã có không biết bao nhiêu lần ăn nói hỗn xược, có thái độ không đúng mực trước mặt điện hạ, cuối cùng còn chạy trốn.
Mà cũng đúng, lúc đó cậu nghĩ mình kiểu gì cũng chết, nên mới hành động như thế.
"Mình chẳng có điểm nào đáng để điện hạ để mắt đến cả."
"Nếu không thì người đã nhờ ta dạy dỗ nhóc làm gì? Có vẻ nhóc chưa nghe danh ta, nhưng ta là người khá có giá trị đấy."
"Điện hạ là một người tốt mà."
Alex lập tức đáp. Đôi mắt trong sáng của cậu khiến bá tước Baumkuchen nhận ra rằng cậu đang nói thật.
"Đó cũng có thể là một lý do."
"Tôi biết tôi chẳng là gì cả. Đừng trêu chọc tôi."
"Nhóc nghĩ ta nói gì cũng chỉ để trêu nhóc sao?"
"Không phải à?"
Alex thông minh hỏi lại. Bá tước Baumkuchen suýt nữa thì không kiềm được mà vò nát má cậu.
"Đương nhiên là 90% ta nói chỉ để trêu chọc nhóc rồi."
"Đấy! Tôi biết mà!"
"Nhưng đôi lúc ta cũng nghiêm túc."
Alex vô thức nghịch ngợm những ngón tay lộ ra dưới lớp băng quấn quanh tay.
"Không thể nào. Điện hạ vừa mới nói "Tên nhóc như cậu thì lấy gì để tuyên thệ trung thành?" mà. Mình còn chẳng đủ tư cách để trung thành với người nữa."
"Vậy… điện hạ thực sự để ý đến tôi sao? Vì sao chứ? Người đã nói vậy à? Khi nào?"
"Đương nhiên là người chưa từng nói thế."
"Đồ nói dối!"
"Nhóc con, nhóc không biết đến khái niệm "suy đoán" sao?"
"Từ giờ tôi sẽ coi tất cả những gì sư phụ nói là nói dối hết!"
Baumkuchen giữ chặt lấy Alex đang giãy giụa. Càng tiến về trung tâm quảng trường, số người càng đông hơn. Một đứa trẻ như Alex rất dễ bị lạc giữa biển người này.
Dù xét đến quá khứ của cậu, rất có thể nơi này chẳng khác gì nhà của cậu cả.
Nhưng giờ cậu vẫn còn đang bị thương. Thực ra, bá tước không định đưa Alex vào hoàng cung hôm nay. Nhưng điện hạ muốn gặp cậu, còn cậu thì cũng rất muốn gặp điện hạ, vậy nên ông mới đồng hành cùng cậu.
Hơn nữa, ngoài hoàng cung, hôm nay họ còn có một nơi khác cần ghé qua.
Buổi hành quyết công khai cũng là một sự kiện đối với nhiều người. Bá tước Baumkuchen thầm nghĩ quảng trường hôm nay quá đông đúc. Dù ai nấy đều đang ca ngợi hành động chính nghĩa của ông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!