"Không cần s* s**ng thế đâu."
Tôi lên tiếng nhắc nhở. Edward gật gù, rồi tự đặt tay lên cổ mình.
"Có khi nhiệt độ cơ thể cậu thấp thôi thì sao?"
Edward lại đưa ra một giả thuyết mới.
"Không phải."
"Thật không?"
"Tôi là người bày ra cách này, đúng không?"
"Ừ."
"Vậy thì tôi biết rõ hơn chứ?"
"..."
"Đừng có lặng thinh mỗi khi bị đuối lý."
Edward chớp mắt. Đó là phản ứng thường thấy khi ai đó bị bắt bài. Nghĩa là cậu ấy đã cố cãi cùn.
"Không phải vậy đâu."
"Đừng có chối. Tôi biết hết."
Edward quyết định biểu tình bằng cách im lặng. Tôi phớt lờ điều đó, chỉ lấy gối kê sau lưng cậu ấy.
"Nằm xuống đi. Tôi sẽ mang đồ ăn sáng đến. Ăn xong uống thuốc, rồi ngủ một giấc là sẽ khỏe thôi."
Edward không trả lời, nhưng tôi có thể cảm nhận được ánh mắt cậu ấy đang dõi theo tôi như một con mèo.
Không nói gì, cậu ấy ngoan ngoãn làm theo. Edward tựa vào gối, đôi mắt khẽ chớp chớp vì buồn ngủ. Tôi kéo chăn lên đến cằm cậu ấy.
"Hôm qua ngủ một giấc là thấy đỡ hơn rồi, đúng không? Thật ra tôi còn tưởng cậu sẽ dậy giữa chừng vì đói đấy. Chắc là do quá mệt à?"
"..."
"Cả chuyện này cũng không muốn trả lời à?"
"..."
Edward thật bướng bỉnh.
Tôi không nhịn được mà bật cười. Cậu ấy giống ai đây? Chắc không phải vua đâu nhỉ. Vì cậu ấy quá đáng yêu mà.
Edward cau mày.
"Tôi không phải không muốn trả lời. Tôi đang suy nghĩ thôi. Tôi nghĩ hơi chậm."
"Thế à? Giờ đã nghĩ xong chưa?"
"Ừ."
"Mệt không?"
"Chắc vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!