Chương 30: (Vô Đề)

Tôi cố gắng nhớ lại đã đọc nội dung này ở đâu.

Dĩ nhiên, tôi chẳng thể nhớ nổi. Thế là tôi chỉ đơn giản liệt kê tên tất cả những cuốn sách tôi đã đọc có liên quan đến chủ đề bài kiểm tra, rồi ghi rằng tôi đã tham khảo chúng.

Dù không cần đọc lại bài làm, tôi cũng biết rõ vấn đề của mình.

Một thảm họa toàn diện.

Tôi chợt nhớ đến những lời dài dòng của Công tước Pie. Ông ấy đã nói rất nhiều, nhưng trọng tâm vẫn là khuyên tôi ôn tập. Những lời còn lại chẳng khác gì những trạng ngữ dùng để bổ nghĩa cho câu nói chính.

Công tước Pie luôn nói theo kiểu đó, ngay cả với những nội dung đơn giản như "Làm bài tập đi" hay "Học bài đi."

Dot mang đến tất cả những cuốn sách tôi đã dùng để học trong thư viện. Tôi xếp chúng thành một chồng cao, rồi chỉ giữ lại những quyển có liên quan đến chủ đề.

Thành tựu chiến tranh của vị vua chinh phục. Những cuộc viễn chinh. Các chính sách đối ngoại.

Tôi lật từng trang, gạch chân những phần quan trọng. Vì không biết cách học sao cho hiệu quả, tôi chỉ còn cách học thuộc tất cả.

Tôi không tin vào trí nhớ của mình. Thay vì vậy, tôi tin vào cơ thể. Cứ lặp đi lặp lại cho đến khi tay và miệng tôi tự động ghi nhớ.

Lần cuối cùng tôi cố gắng học hành nghiêm túc chắc là hồi tôi học lớp 7. Đó cũng là lần đầu tiên và duy nhất.

Sau khi cha mất, tôi không biết mình nên làm gì. Khi ấy, tôi từng nghĩ rằng mình nên học, nhưng chẳng bao lâu sau đã từ bỏ, bởi tôi nhận ra mình không có năng khiếu học hành.

Lên cấp ba, giáo viên chủ nhiệm của tôi từng nói rằng học tập quan trọng hơn cả tài năng, rằng trong một thế giới bất công, học vấn là con đường thăng tiến công bằng nhất.

Tôi không chắc lắm về điều đó. Tôi chỉ muốn kiếm tiền, nhưng thời gian lại chẳng có nhiều. Tôi không nghĩ rằng mình có thể "thăng tiến" theo cách mà thầy nói.

Dù sao thì, Geoffrey lại có một môi trường thích hợp để nỗ lực.

"Dot."

"Vâng, điện hạ."

Dot mang đến một xấp giấy trắng, đặt lên bàn bên. Mực và bút cũng đã được chuẩn bị. Tôi đan tay vào nhau, xoay cổ tay. Một tiếng rắc khẽ vang lên.

Trước tiên, cứ viết mười lần đã.

Dot mang đến một tách trà bạc hà. Mùi hương the mát lan tỏa trong phòng.

Dot tin rằng trà bạc hà giúp đầu óc minh mẫn và tăng khả năng tập trung. Hơn nữa, nó còn giúp trí nhớ tăng gấp đôi. Bất luận thế nào, trong mắt Dot, đây chính là thức uống không thể thiếu khi học tập.

Lần đầu nghe Dot nói, tôi đã tưởng trà bạc hà là một vật phẩm trong game. Dù tôi không nhớ từng thấy nó trong game bao giờ.

Dĩ nhiên, trà bạc hà không phải vật phẩm game. Hoàng hậu và Dot là những người rất tin vào các lý thuyết khoa học mơ hồ về việc học hành.

Tôi uống trà vì phép lịch sự. Dot mỉm cười mãn nguyện rồi hỏi:

"Điện hạ có muốn thêm không ạ?"

"Cảm ơn."

Tôi uống cạn tách trà, rồi đưa chén trống ra. Dot vui vẻ đón lấy và rời đi. Có vẻ như tôi sắp bị đầy bụng vì nước mất rồi.

Cuối cùng cũng yên tĩnh. Tôi bắt đầu chép lại những nội dung cần ghi nhớ lên giấy.

Tôi không biết mình đã lặp lại bao nhiêu lần. Sau khi gấp sách lại, tôi tự kiểm tra xem có nhớ hết không. Nếu vẫn bị vấp ở phần nào đó, tôi lại cầm bút lên lần nữa.

Cổ tay nhức mỏi, cổ họng cũng khô rát. Tôi duỗi thẳng lưng, cảm nhận tiếng lách cách khe khẽ từ xương khớp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!