"Hoàng tử? Ngài ổn chứ? Có chuyện gì sao?"
"Họ của tôi là gì? À không, họ của Tể tướng nước này là gì?"
"Ngài là Hoàng tử Geoffrey Biscotti... Còn Tể tướng là Công tước Cracker mà?"
"Thương hội Mont Blanc thì sao?"
"Ý ngài là Mont Blanc, một trong ba thương hội lớn nhất vương quốc? Sao đột nhiên hỏi vậy ạ?"
"Wow…"
Mọi thứ bỗng chốc xâu chuỗi lại.
Hoàng tử Edward, Hoàng tử Geoffrey… những manh mối đã có sẵn từ đầu.
Tôi đang mơ thấy mình trở thành Nhị Hoàng tử Geoffrey, một trong những nhân vật có thể chinh phục trong trò chơi kia— mà tôi từng nhập vai nữ chính chơi trò ghép đôi.
Trong game này, tất cả nhân vật đều có họ liên quan đến tên các món tráng miệng. Có nhân vật họ Mont Blanc, có người lại mang họ Baumkuchen. (tên bánh)
Và người đã từng nói với tôi về điều đó chính là Yoo Yeon
-ho.
Hóa ra giấc mơ tỉnh là như thế này. Đây là lần đầu tiên tôi trải qua cảm giác này—một giấc mơ sống động y như thật. Thật sự… có hơi đáng sợ. Làm sao mà một giấc mơ lại có thể chân thực đến mức này được chứ?
Muốn tỉnh lại thì phải làm gì nhỉ? Tôi đã từng nghe qua ở đâu đó nhưng không thể nhớ nổi.
Dù sao thì… đây cũng chỉ là giấc mơ. Giấc mơ rồi cũng sẽ kết thúc.
Lần tới khi tôi mở mắt, chắc hẳn mình sẽ ở bệnh viện.
Mong là mẹ không khóc quá nhiều. Tôi sẽ xin lỗi bà. Tôi sẽ nói rằng từ giờ sẽ không vừa đi vừa nhìn điện thoại nữa. Nếu mẹ lo quá thì cứ chặn sim điện thoại của tôi cũng được.
Nhưng…
Sáng hôm sau, tôi vẫn thức dậy trong thế giới của trò chơi.
***
Grey Cracker là con trai duy nhất của Tể tướng. Từ một năm trước, cậu ta đã trở thành bạn chơi của hai hoàng tử theo yêu cầu của Hoàng hậu.
"Hoàng tử của ta cần một người bạn. Ta nghe nói con trai của Tể tướng bằng tuổi nó."
Nhưng yêu cầu này vốn không thể thực hiện như mong muốn. Dù chỉ là hình thức, cả hai hoàng tử vẫn phải tham gia các lớp học chung. Nếu Grey trở thành bạn của một trong hai người, cậu ta cũng phải duy trì mối quan hệ tốt với người còn lại.
Ngay từ ngày đầu tiên nhập học, Grey đã nhận ra mình không hợp với Hoàng tử Geoffrey.
Năm mười một tuổi, Grey đã nhiều lần trở thành đối tượng bị đố kỵ, chủ yếu là từ những người họ hàng của mình.
Cậu ta không quan tâm người cùng địa vị hoặc thấp hơn nghĩ gì về mình. Dù những kẻ đó có ghen ghét hay dè bỉu, chúng cũng không thể làm tổn hại gì đến Grey.
Nhưng khi bước vào hoàng cung, cậu ta nhận ra điều đó không còn đúng với những kẻ ở tầng lớp cao hơn.
Vấn đề là những kẻ có địa vị cao không dễ dàng bỏ qua cho cậu ta.
Geoffrey chính là đối tượng tệ hại nhất. Giống như những người anh em họ của Grey, cậu ta cũng có mặc cảm tự ti và hèn nhát, nhưng khác biệt ở chỗ Geoffrey có địa vị và quyền lực để hành hạ Grey theo ý mình.
Điều may mắn duy nhất là Geoffrey ghen tị với Edward hơn. Nhờ thế, Grey không phải là đối tượng bị bắt nạt trực tiếp mà chỉ là người đứng ngoài chứng kiến Geoffrey tìm cách làm khó Thái tử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!