Chương 296: (Vô Đề)

Liên quân của Edward đã khởi hành cùng đại quân của Quốc vương Philippe. Bên cạnh Edward là Pavel—người đã vội vã chuẩn bị suốt đêm, giờ đây bám lấy cậu ấy với gương mặt như sắp chết đến nơi.

Edward cũng có vẻ không ưa hắn, thế nên đây là một cặp cận vệ có phần cân bằng. Edward vốn chẳng hay dễ ghét hay dễ thích ai.

Lý do cậu ấy ghét Pavel chắc là vì tôi. Còn lý do cậu ghét đám thân cận của tôi—thì tôi chịu.

Chẳng lẽ là vì họ không thể bảo vệ tôi? Cũng có thể lắm. Edward là kiểu người hay đổ lỗi cho người khác hơn vẻ ngoài của mình.

Trong làn sương mù buổi sớm, tôi thấy Edward ngoái lại nhìn nơi này. Tuy không nhìn rõ mặt, nhưng tôi cảm giác cậu ấy đang mỉm cười.

Như thể muốn tôi yên tâm, nhưng tôi chẳng thấy yên tâm chút nào.

Vẻ mặt khi cậu ấy nói "khi trở về tôi sẽ cầu hôn" vẫn hằn rõ trong đầu tôi.

Nói cách khác, Edward đã ra trận với tư cách là người đi cầu hôn.

Sau khi tiễn đoàn binh sĩ xuất quân, tôi lại phải tham gia chuỗi cuộc họp không dứt. Quốc vương Philippe luôn mang tôi theo bên mình.

Ông gọi tôi là Hoàng tử Geoffrey, nên các quan lại cũng bắt đầu gọi tôi là "Điện hạ".

Vài ngày sau, tôi mới nhận ra: họ đang gọi tôi là hoàng tử với hàm ý "người thừa kế của Quốc vương Philippe".

Khi tôi bước ngang hành lang, mọi người đều dừng bước và cúi đầu. Như thể tôi đã trở về hoàng thành Biscotti.

Khi tôi đã nhớ hết tên các quan chức và quen mặt mọi quý tộc, thì thư từ Biscotti cũng bay tới.

Là thư từ Công tước Pie và Bá tước Baumkuchen.

Không phải dạng công văn chính thức gì, chỉ đơn thuần là thư từ cá nhân. Và nội dung bên trong cũng đúng như tôi dự đoán.

— Cái gì thế này? Chuyện này thật sự diễn ra sao? Điện hạ, ngài định kết hôn thật sao?

Tôi nên trả lời những bức thư này như thế nào đây?

Dù sao thì Edward cũng đã thành công khiến tin đồn lan tới tận tai Bá tước Baumkuchen ở vùng biên giới. Rõ ràng là cậu ta chẳng chuẩn bị gì cho trận chiến cả.

Người mang thư đến là Grey.

Khi tôi gấp thư lại đặt lên bàn, cậu ta hỏi:

"Ngài sẽ kết hôn thật sao?"

Vì không hiểu được ý câu hỏi, tôi chỉ nhìn cậu ta.

Dù Edward trông có vẻ tự mình xoay sở mọi việc, nhưng dù gì cậu ấy cũng là hoàng tử, không thể hành động một mình mà không có người phối hợp.

Cộng sự lớn nhất của Edward chính là Grey. Nếu Edward làm gì, thì tức là Grey cũng đang làm điều đó.

Ngay cả lần này, người mang thư đến là Grey. Có lẽ cũng chính cậu ấy là người đã lan truyền tin đồn về nước. Vì Edward chắc chắn không tự tay liên hệ với hai người kia.

Vậy mà cậu ta còn hỏi tôi làm gì?

"Nếu ngài muốn, tôi sẽ ngăn điện hạ Edward lại."

Grey nói. Tôi phải mất một lúc mới hiểu được câu mình vừa nghe.

"Tại sao?"

"Vì… ngài không vui vẻ gì với chuyện này, phải không ạ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!