Chương 294: (Vô Đề)

Mặt tôi nóng bừng lên. Tôi không hiểu mình vừa nghe thấy gì. Làm sao Idella biết được chuyện đó?

Nhưng khoan, "chịu đủ vất vả" là sao? Ý cô ấy là nếu cưới Edward thì tôi sẽ còn khổ hơn à?

"Thường thì người ta cũng nói cưới hoàng tử là một cực hình sao?"

"Điện hạ cũng là hoàng tử còn gì!"

Chính xác thì tôi là con của công chúa. Dù đến giờ vẫn được gọi là hoàng tử như một thói quen.

Idella nghiêm túc khuyên nhủ.

"Vả lại, điện hạ đâu phải là hoàng tử bình thường. Ngài là người thừa kế của một quốc gia to lớn và giàu có như Sherbet mà! Xét về điều kiện thì còn ai tốt hơn điện hạ nữa? Chưa kể, ngài lại còn rất điển trai, phẩm hạnh cũng tốt…"

Cô ấy đang đùa à? Nhưng trông Idella có vẻ thật lòng.

"Ý cô là so ngoại hình với Edward á?"

"Thực ra tôi nghĩ ngoại hình không phải điều quan trọng trong hôn nhân đâu. Cái chính là người đó là người thế nào mới đúng!"

Thái độ của Idella thay đổi. Chẳng phải lúc nãy cô ấy vừa khen ngoại hình tôi sao?

"Edward là người từng bắt được Michelle Aid đấy."

"Cái đó thì rất giỏi, nhưng trong hôn nhân thì phẩm cách quan trọng hơn năng lực nhiều mà!"

"Cậu ấy còn có chữ tín đủ để lao đến đây ngay lập tức để hỗ trợ liên minh nữa."

Bàn tay Idella siết chặt hơn.

"Đúng vậy. Chính vì vậy nên tôi mới không hiểu vì sao ngài ấy lại làm như vậy! Chẳng phải là vì cảm thấy đây là cơ hội để giành được điện hạ sao?"

Tại sao danh tiếng của Edward lại thành ra thế này chứ?

Thường thì người ta làm mười chuyện xấu, chỉ cần một chuyện tốt là sẽ nghĩ "người này thực ra cũng đâu đến nỗi".

Edward đã cứu cả tòa lâu đài Sherbet, đồng thời cũng cứu mạng Idella. Đó là việc tốt đủ để tha thứ cả trăm lỗi lầm chứ? Nhưng có vẻ Idella lại nghĩ khác.

"Cậu ấy làm thế để làm gì cơ chứ?"

Tôi ngớ người ra hỏi lại, Idella tròn mắt nhìn tôi.

"…Điện hạ, hình mẫu lý tưởng của điện hạ Edward là gì vậy?"

Cô ấy bất ngờ hỏi.

"Người kỳ lạ?"

"Thế à! …Vì sao lại như vậy nhỉ?"

Nghĩ lại thì, việc Idella cảnh giác với Edward cũng là điều dễ hiểu. Edward từng lợi dụng cô ấy.

Dù rằng Edward có thể lợi dụng bất kỳ ai, nhưng nếu rơi vào vị trí người từng bị lợi dụng, thì việc chấp nhận "người đó vốn là như vậy" sẽ không dễ dàng chút nào.

"Edward vốn không tính toán. Với cậu ấy, điều quan trọng không phải là điều kiện mà là con người. Trong đời cậu ấy không có nhiều người thực sự quan trọng. Thậm chí… chính bản thân cậu ấy cũng chẳng quan trọng là bao."

Vì thế nên cậu ấy không biết cách chăm sóc chính mình. Nói ra mới thấy, tôi thở dài.

"Trời ơi…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!