Dot cẩn trọng đưa tay về phía Edward.
"A, đau quá. Đau thật đấy. Điện hạ Edward, tôi chỉ lấy lại cây kéo thôi."
Dot nói bằng giọng dỗ dành, như thể đang trấn an một đứa trẻ.
Đôi mắt mờ mịt của Edward hướng về phía Dot. Vì cơn sốt, cậu ấy di chuyển chậm chạp, nhưng vẫn điều chỉnh góc độ để giữ lưỡi kéo chĩa thẳng về phía Dot một cách đầy đe dọa.
Cậu ấy đang làm cái quái gì vậy...?
"Dừng lại. Tránh ra."
Ngay khi Dot do dự và dừng tay, lưỡi kéo trong tay Edward xé gió cắt ngang không khí. Nếu Dot tiến thêm một chút nữa, chắc chắn cậu ta đã bị thương.
Edward lặng lẽ nhìn tôi.
Nhịp tim tôi dồn dập.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nhưng lần này, không phải vì sợ cậu ấy có thể bị bệnh nặng hơn.
Mà vì cậu ấy đang rất nguy hiểm.
"Wow, Điện hạ! Người đã cứu tôi!"
Dot thở hổn hển, đôi mắt lấp lánh cảm kích nhìn tôi.
Cậu ta đang lo chuyện đó à? Nhìn về phía trước đi chứ!
Edward chớp mắt, rồi loạng choạng, lưng đập vào tường.
Tiếng thở khò khè vang lên. Nhưng ngay cả trong tình trạng đó, ánh mắt cậu ấy vẫn dính chặt vào Dot, như thể cậu ta là kẻ thù không đội trời chung.
"Có cần khống chế ngài ấy không?"
Dot hỏi.
Dù Dot lớn tuổi hơn tôi và Edward, nhưng nếu so với thế giới của tôi trước đây, cậu ta chắc cũng chỉ tầm học sinh cấp hai mà thôi.
Tôi định bảo Dot tránh ra, nhưng Grey đã lên tiếng trước.
"Nhìn phía trước đi."
Edward khẽ động đậy, cố gắng đứng dậy.
Không đùa đâu, cậu ấy đáng sợ thật.
Edward đang đứng dậy như một con zombie, vậy mà Dot vẫn ngơ ngác nhìn tôi.
"Dot, lùi lại. Ngay lập tức."
"Hả?"
"Đừng nhìn ta! Mau tránh xa Edward ra!"
"Điện hạ không định tiếp cận ngài Edward đấy chứ?"
Dot vẫn không tin tưởng tôi, nên không chịu nghe lời.
Cậu nghĩ ai mới là người làm mấy trò nguy hiểm ở đây hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!