Chương 27: (Vô Đề)

Grey không biết bản thân đang làm gì nữa. Lẽ ra vào giờ này, hắn đã phải rời khỏi hoàng cung và trở về nhà.

Hiệp sĩ hộ tống, Merrang, chắc chắn đang đợi ở xe ngựa. Dù có về trễ một chút cũng không phải vấn đề lớn, nhưng Grey vốn là người rất nghiêm ngặt về thời gian. Merrang hẳn sẽ thấy chuyện này hơi kỳ lạ.

Mà chính hắn cũng thấy kỳ lạ. Sao hắn lại đang lao động chân tay vào giờ này chứ?

"Thị đồng vừa đi rồi. Ta đếm đến ba, rồi chạy nhanh qua đó."

Hoàng tử Geoffrey ra lệnh. Trước khi Grey kịp trả lời, Hoàng tử đã nhanh chóng đếm luôn.

"Một, hai, ba!"

Ba giây lẽ ra phải có khoảng dừng, đúng không? Nhưng Geoffrey đếm quá nhanh, chẳng khác nào chỉ là một nhịp thở.

Nhưng Geoffrey đã lao đi trước, ôm lấy cánh tay phải của Edward và vòng qua cổ mình.

Grey vẫn đang giữ cánh tay trái của Edward, nên đành phải chạy theo. Không thể nào thả cậu ấy xuống được.

Hai chân của Edward bị kéo lê trên mặt đất. Grey cố gắng không nhìn xuống.

Dù cơ thể Edward gầy gò, cậu ấy vẫn nặng đến mức đáng ngạc nhiên. Không rõ là do hắn không đủ sức, hay do Geoffrey quá yếu, hay chỉ đơn giản vì Edward đang bất tỉnh. Hoặc cũng có thể vì cậu ấy vốn dĩ mạnh hơn vẻ ngoài rất nhiều.

Edward có chiều cao ngang với Grey, cơ thể gầy gò, đến mức xương còn lộ rõ dưới lớp da.

Thế nhưng hắn chưa từng thắng Edward trong một cuộc đấu sức nào. Ngay cả những lần đơn giản như kéo tay xem ai khỏe hơn, Edward cũng luôn thắng. Cậu ấy có một sức mạnh kỳ lạ, không giống với vẻ ngoài yếu đuối của mình.

Vậy mà bây giờ, một người mạnh mẽ như vậy lại bất tỉnh, như thể chẳng còn sức sống.

"Dừng lại. Có người ở phía trước."

Geoffrey đột ngột lên tiếng. Cậu ta tuyên bố sẽ lén đưa Edward về, nhưng lại cứ đi theo những con đường lớn.

Không phải vì Geoffrey cố tình muốn hành hạ Edward, mà có vẻ như đơn giản là cậu ta chỉ biết mỗi những con đường này.

Nghĩ lại thì… đúng là rất khó chịu.

Grey định để Edward lại không phải vì hắn không quan tâm đến cậu ấy.

Là con trai Tể tướng, nếu Grey bị phát hiện chăm sóc Edward, hậu quả mà Edward phải gánh chịu sẽ còn lớn hơn nhiều so với việc bị phát hiện bất tỉnh trong lớp học.

Dù gì thì sau giờ học, các cung nhân cũng sẽ vào dọn dẹp lớp. Edward chắc chắn sẽ được tìm thấy và được chữa trị.

Nhưng nếu hắn bị phát hiện giúp đỡ Edward, Hoàng hậu sẽ nghĩ rằng con trai của Tể tướng đang thân thiết với cậu ấy.

Edward đã cố ý giữ khoảng cách và tỏ ra thờ ơ để tránh sự đề phòng của Hoàng hậu. Grey không muốn phá hỏng kế hoạch đó.

Thế nhưng Geoffrey lại nhìn hắn như thể hắn là rác rưởi.

Bị Geoffrey coi như rác rưởi sao.

Thật nực cười. Cú sốc này khiến tay chân hắn mất đi sự linh hoạt thường ngày.

Có lẽ đó cũng là một phần lý do khiến việc đưa Edward đi trở nên mệt mỏi hơn.

Grey lau mồ hôi, tiếp tục suy nghĩ.

"Đi bằng cổng sau."

Khi cung điện của Geoffrey xuất hiện trong tầm mắt, Geoffrey ra lệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!