Chương 23: (Vô Đề)

"Edward?"

"Ừ."

Edward cúi gằm mặt xuống.

"Hiểu rồi."

Cậu ấy thực sự hiểu chứ?

Tôi quay sang nhìn Alex, chỉ thấy cậu ta nhăn nhó cau có. Nhìn mặt là biết ngay đang nghĩ: Lòng trắc ẩn cái gì chứ!. Nếu có ai đeo tấm biển ghi rõ suy nghĩ lên mặt thì cũng không dễ đoán như thế này.

Lòng trắc ẩn không đem lại tiền bạc.

Nhưng lòng trắc ẩn của tôi thì có thể.

Sau bữa tối, tôi giao Edward cho Dot. Tôi không biết cậu ấy định đi đâu, nhưng trước mắt cứ đưa về phòng cái đã.

"Đưa cậu ấy về phòng ngủ."

"Vâng, điện hạ."

Dot lập tức bám sát Edward như thể quyết không rời nửa bước.

Tôi lo Edward sẽ từ chối, nhưng từ lúc ăn tối, cậu ấy đã có vẻ lơ đãng, như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Cuối cùng, cậu cứ thế đờ đẫn bước đi cùng Dot.

Xử lý xong Edward, tôi liền túm lấy Alex.

"Hôm nay ngủ với tôi đi."

"Cái gì cơ?"

"Hãy thấy vinh hạnh đi. Được ngủ chung giường với hoàng tử không phải ai cũng có cơ hội đâu."

Alex lộ rõ vẻ chẳng cần cái vinh hạnh đó nhưng vẫn bị tôi kéo theo.

Giường của 'Geoffrey' đủ lớn để hai người trưởng thành nằm vẫn còn dư chỗ. Tôi đẩy Alex lên giường rồi lăn cậu ta hai vòng.

Cậu ta lăn một mạch đến tận mép giường.

"Đừng có lăn qua lăn lại. Tôi rất dễ tỉnh giấc đấy."

Tôi ngáp một cái rồi nằm xuống.

"Khoan đã…"

"Suỵt…"

Tôi đặt cánh tay lên bụng Alex. Cậu ta lập tức im bặt.

Mình có nên đưa cậu ta trở lại cô nhi viện không nhỉ?

Nhưng trước tiên phải để cậu ta gặp Bá tước Baumkuchen đã…

Dòng suy nghĩ của tôi chưa kịp kéo dài thì bị cắt ngang. Nhịp tim của Alex truyền qua cánh tay tôi. Cơ thể trẻ con nhỏ bé và ấm áp đến lạ.

Cả người tôi bỗng chốc trở nên uể oải.

Rạng sáng, Alex rời đi, trong tay ôm chặt một bọc đầy bánh kẹo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!