Tôi thậm chí không nhận ra có người trong khu vườn cho đến khi người đó nhảy ra.
Nếu kẻ xuất hiện không phải Edward mà là một sát thủ, Geoffrey chắc hẳn đã chết ngay tại đây.
"Điện hạ!"
Nếu Dot lao ra bảo vệ tôi, thì có lẽ cậu đã chết thay rồi.
"Geoffrey."
Edward gọi tên tôi bằng giọng điệu ung dung.
"Cậu đang làm gì ở đó?"
Lính gác rốt cuộc đang làm gì vậy? Để mặc hoàng tử đi lại trong cung mà không để ý, chẳng phải là sơ suất nghiêm trọng sao? Nhỡ có chuyện gì thì sao?
"Gặp được cậu đúng là may mắn."
Edward lơ đễnh nói.
May mắn cái gì chứ.
Đúng là may thật. Bởi vì tôi có thể đuổi cậu ấy về phòng ngay bây giờ.
"Tôi nhặt được thứ này trong cung. Có vẻ là của cậu."
Edward lôi một thứ gì đó ra từ sau gốc cây.
"Buông ra!"
Một đứa trẻ đang vùng vẫy bị kéo ra ngoài.
Alex.
"Im lặng."
Edward lên tiếng. Nhưng khi Alex vẫn giãy giụa, cậu ấy liền thẳng chân đá vào ống chân cậu bé.
Alex rên lên một tiếng đau đớn rồi ngã sấp xuống đất.
Cậu ta ngước nhìn tôi, dò xét phản ứng của tôi.
Tôi vừa thấy thương hại, vừa thấy nực cười.
Cậu ta biết mình làm sai rồi chứ gì.
"Cậu tìm thấy cậu ta ở đâu?"
"Nó đang lang thang trong lối đi dành cho thị đồng."
"Còn cậu, tại sao lại đến đó?"
Edward chỉ chớp mắt. cậu ấy trông như thể chẳng hiểu tôi đang nói gì.
Nhưng chỉ là trông vậy thôi.
Tai của Edward có một chức năng rất đặc biệt: nó chỉ tiếp nhận những gì cậu ấy muốn nghe.
"Còn bộ đồ của cậu thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!