Chương 21: (Vô Đề)

"Hầu cận vẫn đang tìm kiếm sao?"

"Vâng. Thần sẽ thúc giục họ tìm kỹ hơn."

Tôi định bảo họ dừng lại, nhưng rồi lại thôi.

Nếu Alex không tự mình rời đi thì sao?

Tôi không biết vì sao lại có suy nghĩ đó. Khi tôi nhìn chằm chằm, bờ vai của thị đồng cứng lại. Cậu ta đang căng thẳng.

"Điện hạ?"

Việc nghi ngờ rằng tất cả thị đồng đều đứng về phía Hoàng hậu là một hành động không khôn ngoan.

"Vậy hãy thử tìm ở những nơi chưa lục soát đi. Dù sao thì cậu ta vẫn chỉ là một đứa trẻ, có thể bị lạc đường. Không ai biết chắc được."

"Vâng, thưa điện hạ."

Thị đồng nhanh chóng rời đi.

Mặt trời đang lặn. Những ngọn nến trên tường lần lượt được thắp sáng.

Ánh lửa mờ nhạt dần trở nên rõ hơn khi tôi băng qua hành lang, hướng về phòng ngủ.

Cơn gió chiều tối làm dịu bớt mồ hôi trên người tôi.

Chợ, nơi Dot bị móc túi, không cách quá xa hoàng cung. Nếu đi bằng xe ngựa thì gần, nhưng với một đứa trẻ đi bộ một mình, đó lại là một quãng đường đầy khó khăn.

Liệu cậu ta có thực sự rời khỏi hoàng cung không?

Khi mặt trời lặn, cổng thành sẽ đóng lại. Nếu Alex có ý định trốn thoát, thì cậu ta đã chọn thời điểm rất tốt.

***

Khi tôi đang tắm, Dot trở về. Cậu ta hỏi từ sau tấm rèm:

"Có cần thần hầu hạ không, điện hạ?"

"Không cần. Việc điều tra thế nào rồi?"

Dot liền báo cáo một cách trôi chảy:

"Đó là một trại trẻ mồ côi kỳ lạ. Nhìn bề ngoài cũng giống như một ngôi nhà hoang, hàng rào hỏng hóc chưa được sửa chữa. Ánh mắt của người tự xưng là viện trưởng cũng rất đáng ngờ. Thần lấy cớ muốn tài trợ, nhưng khi nói rằng muốn xem qua phòng ở của bọn trẻ trước khi quyết định, họ có vẻ không vui. Họ bảo có một đứa trẻ bị bệnh nên không thể vào phòng.

Khi thần hỏi tại sao không đưa nó đến bệnh viện, họ chỉ viện cớ rằng trại trẻ quá nghèo."

"Cậu có nhìn thấy bọn trẻ không?"

"Thần đã yêu cầu được gặp. Nhưng họ nói đúng lúc đó đang là giờ đi dạo nên tất cả đều ra ngoài. Họ bảo nếu thần chờ, họ sẽ đưa vài đứa đến. Sau một hồi lâu, họ dắt ra hai đứa bé trai trông như vừa mới tắm xong, nhưng cả hai đều… có gì đó… rất đáng nghi!"

Tôi không kìm được mà bật cười. Đứng dậy khỏi bồn tắm, tôi quấn khăn quanh người rồi bước ra ngoài. Dot đang đợi sẵn với một chiếc áo sơ mi trên tay.

"Trông đáng nghi như thế nào?"

"Ánh mắt của chúng… rất…"

"Ánh mắt thế nào?"

"…Thần không biết nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!