Grey chạm vào tai mình.
Một lời đe dọa chỉ có tác dụng khi nó thực sự khiến người ta sợ hãi. Hắn hiểu điều đó, nhưng thỉnh thoảng Edward vẫn khiến hắn rùng mình.
Có lẽ, chính nhờ vậy mà ngài ấy đã sống sót trong hoàng cung này.
Ngay cả khi bị Hoàng hậu xem như cái gai trong mắt.
Không, Grey không cần phải lo lắng cho Edward.
Việc Edward sẵn lòng chấp nhận Geoffrey, dù có vẻ ngài ấy đang đối xử với Geoffrey một cách đáng ngờ, chắc chắn cũng nằm trong tính toán của ngài ấy.
"Đừng cố hiểu hoàng tộc."
Nhưng vậy thì Geoffrey đang làm gì?
Cậu ta nghĩ Grey và Edward thực sự sẽ bị lừa sao? Cậu ta có thể nào ngốc đến mức đó không?
Grey lắc đầu, cố gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ.
hắn nên nghe theo lời cha mình.
Không cần phải hiểu hoàng tộc. Chỉ cần đóng vai trò là người bạn đồng hành, quan sát và cân nhắc xem bên nào sẽ có lợi cho vương quốc hơn.
Đó mới là nghĩa vụ của người kế thừa chức Tể tướng.
***
Lần thứ hai gặp lại Bá tước Baumkuchen, tôi có một ấn tượng khác so với lần trước.
Sau một lúc quan sát, tôi nhận ra lý do—hôm nay trên người ông ta không có những tấm huân chương lủng lẳng như trước.
Thậm chí, ông ta còn đến trước giờ học.
"Điện hạ Geoffrey."
Bá tước nghiêm trang hành lễ.
"Ngài trông có vẻ khỏe mạnh."
"Ừ. Cũng nhờ công của ngài."
"Hôm nay lớp học sẽ diễn ra như thế nào? Lại tiếp tục huấn luyện thể lực sao?"
"Điện hạ khá tinh nghịch đấy. Không giống như lời đồn."
"Ồ? Ngài nghe thấy những lời đồn gì về ta?"
"Rằng điện hạ là một người hiền lành và luôn tôn kính phụ mẫu."
Bá tước trả lời một cách dứt khoát.
Ý ông ta là ta chỉ là một đứa trẻ nép mình dưới váy mẹ sao?
Người trông chuồng dắt ngựa ra.
Không phải Switty, mà là một con ngựa khác.
"Switty đâu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!