Một nhân vật công lược với mái tóc đỏ rực chợt hiện lên trong đầu tôi.
Alex Baumkuchen?
Không thể nào.
Tại sao cậu lại ở đây?
"Ngươi mang họ gì?"
Alex tóc đỏ khẽ cười khẩy.
"Họ á? Ta không có."
"Cha mẹ ngươi đâu?"
"Nếu ta có cha mẹ, thì ngươi nghĩ ta còn đi móc túi làm gì?"
"Tên nhãi này!"
Đội trưởng cấm vệ quát lớn.
Nhưng trước khi tôi kịp lên tiếng ngăn lại, Dot đã nghiêm mặt quát lên.
"Vô lễ! Điện hạ đang nói chuyện, ai cho phép ngươi chen vào?"
"Đúng thế, ta vẫn đang nói đây. Đừng làm thằng bé sợ."
Tôi cười nhẹ, dù nhìn thế nào, Alex cũng không có vẻ gì là sợ hãi trước lời đe dọa của đội trưởng cấm vệ.
"Thần… thần thất lễ."
Đội trưởng cúi đầu xin lỗi, buông tay khỏi gáy Alex. Ngay lập tức, Alex lùi lại một bước như một con thú nhỏ, giũ nhẹ tóc như thể bị ai vừa chạm vào người.
Tôi quan sát gương mặt cậu ta. Alex không chỉ có thái độ táo bạo mà còn có một sự sắc sảo hiếm thấy.
Đôi mắt xanh lục lấp lánh, chuyển động như mắt mèo, tinh tường và cảnh giác.
Quả nhiên, là gương mặt tôi đã thấy trong trò chơi.
Phiền phức rồi đây.
"Ngươi có thích kiếm thuật không?"
"Gì cơ?"
Alex nhìn tôi đầy cảnh giác, như thể nghĩ tôi bị điên.
"Ta đoán ngươi thích. Trông ngươi giống kiểu người sẽ thích nó."
"Chúng tôi làm gì có kiếm để mà thích?"
"Hmm. Cũng đúng. Nhưng "chúng tôi" là ai?"
Alex khựng lại.
"Những đứa trẻ trong… trại trẻ mồ côi."
"Cái gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!