Chương 17: (Vô Đề)

Đội trưởng cấm vệ định gắng gượng đứng vững, nhưng khi nhận ra bàn tay đang đỡ mình lên là của tôi, ông ta liền bật dậy ngay lập tức.

"Thần có tội! Điện hạ! Thần không dám!"

Cách ông ta giật lùi ra khỏi tay tôi chẳng khác nào vừa chạm phải một con sâu bọ. Có lẽ không phải vậy, nhưng cảm giác thật chẳng dễ chịu.

Mà nếu ngay từ đầu đội trưởng cấm vệ không bước vào cổng thành, thì con ngựa cũng sẽ không đột ngột dừng lại. Tất nhiên, đây cũng không phải lỗi của ông ta.

"Không sao đâu… Mà ngài không bận à? Chẳng phải có việc mới vào cung sao? Mau đi làm việc của ngài đi."

"À… Ấy, điện hạ!"

Tôi định nhanh chóng đuổi ông ta đi, nhưng đội trưởng cấm vệ vẫn chưa rời khỏi. Ông ta liếc nhìn Dot, người vẫn đang trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình, rồi cúi đầu ghé giọng nói nhỏ với tôi.

"Thần đã tìm thấy thứ điện hạ cần."

"À."

Tôi suýt quên mất. Đây chính là nhiệm vụ tôi đã giao cho ông ta.

Toàn thân đội trưởng cấm vệ phủ đầy bụi đất do bị Switty làm bẩn. Nhìn bộ dạng vốn đã tiều tụy nay lại lấm lem như vậy, tôi thấy có chút áy náy.

Vì nhiệm vụ của tôi, ông ta phải lặn lội tìm chiếc nhẫn rồi đến cung điện, suýt nữa còn bị thương vì tôi điều khiển ngựa không đúng cách. Và rồi chủ nhân của chiếc nhẫn – tên thị đồng kia – chẳng những không biết ơn mà còn lườm nguýt ông ta. Với đội trưởng cấm vệ, đây đúng là một nỗi oan không biết giãi bày cùng ai.

Nhưng Dot đã từng nói, một hoàng tử không được mở miệng xin lỗi, nên tôi không thể làm vậy.

"Dot, đưa vị này đến cung của ta đi. Ta sẽ đến ngay."

"Ngài nói gì vậy? Điện hạ phải chữa trị đã chứ!"

"Ừ, ta sẽ làm. Chỉ một lát nữa thôi."

Tôi quay sang đội trưởng cấm vệ.

"Ngài có thể đưa chiếc nhẫn cho thị đồng của ta trước. Cảm ơn ngài rất nhiều. Ta sẽ đến ngay, đợi một lát nhé. Hôm nay không có công chuyện gì gấp chứ?"

"Dạ… Không…"

Ông ta trả lời một cách mơ hồ, có vẻ vẫn chưa định thần lại được. Tôi vỗ nhẹ lên vai ông ta hai cái rồi ra hiệu cho Dot đưa đi.

Dot bĩu môi, mặt mày nhăn nhó, nhưng vẫn miễn cưỡng đưa đội trưởng cấm vệ đi khỏi đó. Sao cậu lại khó chịu với người đã tìm lại chiếc nhẫn cho cậu vậy?

Khi tôi nhìn quanh, phát hiện một nhóm binh lính đã đứng vây quanh mình. Sau vụ lộn xộn vừa rồi, không thể trách họ được. Chắc chắn tin này sẽ đến tai Hoàng hậu. Thế là công sức che giấu chuyện Bá tước Baumkuchen lười biếng của tôi trở thành công cốc.

Không còn cách nào khác. Chắc tôi sẽ phải tìm cách giấu nhẹm Edward đi.

Tôi đưa tay vuốt cổ Switty. Nó có vẻ vẫn còn hoảng loạn, chưa thể bình tĩnh lại. Nhưng ít nhất nó không bỏ chạy. Có lẽ vì tôi vẫn đang nắm chặt dây cương.

Ổn rồi, ổn rồi. Tôi tiếp tục xoa dịu con ngựa cho đến khi nó ngừng run, định sẽ di chuyển đi thì phát hiện nhóm binh lính đang theo sát từng bước chân của tôi.

"Này, xin lỗi vì đã gây ồn ào. Ở đây xong việc rồi. Các ngươi có thể giải tán được rồi đấy."

Một trong số họ cúi đầu, đáp lời.

"Điện hạ, thần xin hỏi… con ngựa này đã gây hại cho ngài đúng không ạ?"

"Hả?" Tôi ngẩn người. "Không. Nó chẳng làm gì cả."

"Nhưng thưa điện hạ, theo những gì chúng thần chứng kiến…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!