Edward nhanh chóng nhảy lên lưng ngựa. Cậu ấy nói sẽ làm mẫu, rồi nhẹ nhàng phi một vòng quanh võ trường trước khi xuống ngựa và đưa dây cương cho tôi.
Tôi thậm chí còn chưa kịp quan sát xem cậu ấy đã làm như thế nào. Chỉ thấy cậu ấy nhảy lên một cách gọn gàng và điều khiển ngựa một cách hoàn toàn tự nhiên.
Con ngựa cao gần bằng một người trưởng thành. Tôi nghĩ mình sẽ cần một bệ đỡ mới có thể trèo lên.
"Cậu làm thế nào để lên được vậy?"
"Thế nào á?"
Edward nhìn tôi như thể vừa nhận được một câu hỏi ngớ ngẩn kiểu như "Làm sao để thở?"
"Chỉ cần đặt chân lên và leo lên thôi."
Ở bên hông ngựa có một chiếc bàn đạp đung đưa. Tôi nhìn nó, cảm thấy vị trí đó không thể nào dễ dàng đặt chân lên được. Mà Edward cũng chỉ cao ngang tôi thôi.
Làm thế nào mà cậu ấy leo lên được nhỉ?
"Cái đó á?"
"Ừ."
"……."
"……."
Cả hai chúng tôi nhìn nhau trong im lặng một lúc.
Dot mang đến một chiếc ghế đẩu dùng làm bệ bước. Nhờ vậy, tôi mới có thể trèo lên lưng ngựa.
Dưới tôi, những khối cơ bắp đang chuyển động.
Tôi đang cưỡi một sinh vật sống.
Mặt đất dưới chân tôi bỗng trở nên xa vời. Liệu ngã xuống có chết không? Lần trước thì tôi không chết. Liệu lần này tôi cũng sẽ may mắn như vậy chứ?
Càng lên cao, tôi càng có cảm giác chẳng lành. Nếu là cơ thể trước đây của tôi thì không sao, nhưng với cơ thể trẻ con của Geoffrey, chỉ cần ngã xuống sai tư thế, cổ tôi có thể bị gãy ngay lập tức.
Con ngựa vẫn chưa di chuyển. Tôi thậm chí còn không dám thở mạnh, sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ khiến nó hiểu nhầm thành tín hiệu khởi động. Nếu nó đi, tôi chắc chắn sẽ ngã nhào xuống.
"Điện hạ thật uy nghiêm, khí chất hơn người!"
"Vâng, ngài đang làm rất tốt đấy!"
Dot và người trông chuồng đứng bên cạnh vỗ tay khen ngợi. Đây được gọi là cổ vũ sao? Edward nhìn hai người họ, rồi cũng vỗ tay theo.
"Tuyệt lắm, Geoffrey."
Mặt tôi nóng bừng lên.
"Đừng làm vậy!"
Ngay khoảnh khắc tôi hét lên, con ngựa giật mình. Tôi suýt nữa giật mạnh dây cương, nhưng thay vào đó lại bám chặt lấy bờm nó. May mắn thay, nó không nổi điên mà tiếp tục đứng yên. Tim tôi đập thình thịch.
"Ngựa rất nhát, đừng hét lớn."
Edward bình thản nói. Mà rõ ràng đây là lỗi của cậu!
"Tôi sắp ngã rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!