Buổi gặp mặt với thầy dạy cưỡi ngựa có sự hiện diện của Hoàng hậu.
Người thầy là một người đàn ông cao ráo, trông khoảng ngoài ba mươi.
Ông ta khoác trên mình bộ quân phục gắn đầy huân chương, đứng thẳng người một cách nghiêm trang.
"Tôi là Paulmann Baumkuchen, điện hạ."
Ông ta chào tôi, rồi khẽ bĩu môi.
Khoảnh khắc đó thoáng qua rất nhanh, đến mức tôi tự hỏi liệu có phải mình nhìn nhầm không.
"Tôi vừa trở về từ thành phố biên giới vào hôm qua. Thật vinh dự khi ngay lập tức được giao phó một nhiệm vụ quan trọng như thế này."
Không phải tôi tưởng tượng đâu—Baumkuchen đang châm chọc rõ ràng.
'Vừa mới về đến thủ đô hôm qua, giờ lại muốn sai đi làm việc ngay à?'
Nụ cười của Hoàng hậu mất đi vẻ dịu dàng.
Tình hình có vẻ không ổn rồi.
Hoàng hậu đúng là chẳng bao giờ để tâm đến hoàn cảnh của người khác mà!
"Mong được ngài chỉ dạy, bá tước. Tôi vụng về lắm, nên chắc ngài sẽ phải vất vả rồi."
Tôi lên tiếng trước khi Hoàng hậu kịp mở miệng.
Gương mặt bà lại dịu đi, như thể cảm thấy tự hào và yêu thương khi thấy Geoffrey tự mình giới thiệu.
Nhân tiện, tôi thử nở một nụ cười lấy lòng vị bá tước.
Nhưng ông ta chỉ khẽ nhăn mũi.
"Hoàng tử, bá tước Baumkuchen là một nhân vật vô cùng xuất chúng. Ông ấy là người đã đào tạo nên đội kỵ binh tinh nhuệ, đánh bại bọn man di ở biên giới. Một anh hùng thực thụ."
Hoàng hậu nói với giọng đầy trìu mến.
Một người như vậy mà lại được điều đến để dạy cưỡi ngựa sao?
Baumkuchen khẽ ưỡn ngực, nói "Thật vinh hạnh."
Có vẻ như ông ta cố tình để đám huân chương lấp lánh hơn trong ánh sáng.
Không phải tôi nhìn nhầm đâu.
"Bá tước, hoàng tử có tính cách khiêm tốn và chăm chỉ, nên sẽ nghe lời chỉ dạy rất tốt. Nhưng sức khỏe của con hơi yếu, ta mong ngài hãy chú ý điều đó."
Hoàng hậu căn dặn.
"Vâng, xin hãy yên tâm."
"Ta giao con ta cho ngài. Geoffrey, con không được để bị thương. Hứa với ta là con sẽ không cố quá sức đi."
"Con hứa."
"Vậy thì ta sẽ đi đây."
Hoàng hậu ôm chặt tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!