Chuyện tốt của Mạnh Nguyên Châu bị Thu Mộng Kỳ phá hỏng, cuối cùng chỉ còn cách nhờ Hà Lão Cửu chuyển một lời đến Tô Vận, bảo nàng suy nghĩ kỹ. Tối mai, gã sẽ đến trạm dịch kế tiếp đợi nàng.
Chỉ cần nàng gật đầu, gã liền tìm cách đưa nàng ra ngoài.
Đến tối hôm sau, khi Tô Vận lại được Hà Lão Cửu dắt ra, trong lòng nàng cũng đã sớm chuẩn bị.
Tô Trường Bình cũng nghiêm mặt, đi theo một bên, dường như chỉ cần ai bất kính với đại tỷ của hắn, thiếu niên kia sẽ không tiếc mọi giá sẵn sàng lao tới bất cứ lúc nào.
Nhưng Mạnh Nguyên Châu đã sớm phiền hắn vướng tay vướng chân, liền bảo Hà Lão Cửu dùng chút thủ đoạn để gạt người đi, khi ấy mới có được không gian riêng để ở cùng Tô Vận.
Nhưng khi Tô Vận lại một lần nữa từ chối đề nghị cùng gã rời đi, điều này khiến Mạnh Nguyên Châu, người tưởng rằng đã nắm chắc điểm yếu của nàng, cảm thấy rất kinh ngạc.
Tô Vận vốn dĩ thật sự muốn từ gã đây tìm được cơ hội, nhưng kể từ khi gặp Thu huyện lệnh, người này đã không còn là lựa chọn tốt nhất của nàng. (Editor: vợ là số 1)
Mạnh Nguyên Châu liên tiếp bị từ chối, ánh sáng trong mắt dần dần tan biến, trên mặt cũng không thể giấu được: "Không đi nữa sao, cơ hội tốt như vậy làm sao có thể không muốn đi..."
"Ta thật không hiểu , ngươi thà bị lưu đày cũng không muốn đi cùng ta......"
Lúc đầu chỉ là lẩm bẩm một mình, nhưng dần dần, hơi thở trở nên càng ngày càng gấp gáp, lời nói cũng trở nên càng ngày càng độc ác.
Gã nhìn chằm chằm nàng, hàm răng nghiến chặt bên má thoáng hiện: "Tô Khanh Vận, ngươi có biết không, những nữ nhân xinh đẹp như ngươi, khi đến Lĩnh Nam sẽ bị lưu đày đến trạm vệ làm quân kỹ! Ngươi hãy nghĩ xem, tất cả tướng sĩ trấn biên đều có thể nhục mạ ngươi, ngươi chẳng lẽ nguyện ý trở thành một ả kỹ nữ bị vạn người cưỡi, còn hơn là đi theo ta sao-"
Không còn cần thiết để giả vờ nữa, gã gần như gầm thét hét ra lời này.
Chỉ tiếc rằng, thần nữ trước mắt với phong thái vẫn như xưa, khi nghe gã thốt ra lời nói bỉ ổi như vậy, cũng chỉ bình thản nhìn gã, như nhìn một kẻ đáng thương.
Mà phản ứng như thế này trong mắt Mạnh Nguyên Châu lại cực kỳ chói mắt, sắc mặt gã cuối cùng cũng trở nên méo mó
"Ta thấy ngươi không biết mình hiện tại đang ở tình cảnh nào. Nếu đã muốn làm kỹ nữ như vậy thì ta toại nguyện cho ngươi--" Gã nói, một tay nắm chặt cánh tay Tô Vận, đẩy nàng về phía Hà Lão Cửu: "Hà Lão Cửu, nàng là của ngươi."
Gã muốn cho nữ nhân này một bài học, để nàng biết thế nào là thế gian hiểm ác, để nàng biết nếu không có gã, nàng sẽ đối mặt với hoàn cảnh tàn nhẫn ra sao. Gã muốn xem khi nàng bị nam nhân khác đè dưới thân, liệu trên mặt nàng còn giữ được thái độ thanh cao và khinh bỉ như vậy không.
Hà Lão Cửu từ lâu đã thèm muốn nhan sắc của Tô Vận, nhưng nữ nhân này được Mạnh gia nhị công tử che chở; hắn có lòng mà nhát gan, không dám đụng tới. Nay đối phương lại đưa ra mệnh lệnh như vậy, hắn như bị bánh nhân từ trên trời rơi xuống làm cho choáng nửa người, mãi nửa ngày mới hồi thần lại.
Khi hắn thật sự tỉnh lại, thái độ đê tiện lộ rõ không che giấu, thèm khát sốt ruột, hắn túm lấy cánh tay Tô Vận, định kéo về phía sau bức tường.
Tô Vận từng nghĩ Mạnh Nguyên Châu sẽ nổi giận, nhưng không ngờ đối phương lại mất hết lý trí đến mức này. Nàng vùng vẫy hết sức muốn thoát khỏi xiềng trói của Hà Lão Tam, nhưng bị một bàn tay to bịt miệng, chỉ có thể phát ra tiếng ô ô.
Hà Lão Cửu cố gắng kéo người về góc tường, nhưng thấy Mạnh Nguyên Châu với sắc mặt hung dữ đi theo phía sau hắn, ngơ ngác thở hổn hển nói: "Nhị công tử, ngươi
--ngươi cũng định cùng sao?"
Sắc mặt Mạnh Nguyên Châu tái mét, gã đương nhiên không muốn nữ nhân gã yêu quý bị người khác nhục mạ, chỉ muốn cảnh cáo nàng một chút, để đối phương sợ hãi, từ đó khuất phục trước gã.
Chỉ nhìn nữ nhân này với biểu cảm ngoan cường và hận ý, gã không kìm nổi, nảy sinh một ý nghĩ b**n th**.
Nhưng chưa kịp để gã nghĩ nhiều, một hồi tiếng chó sủa truyền từ phía bên kia bức tường, sủa điên cuồng không ngừng.
"Gâu gâu gâu
- gâu gâu gâu
- gâu gâu gâu!"
Mạnh Nguyên Châu cảnh giác đứng thẳng người, nhìn quanh bốn phía.
Cùng với một tiếng thở dài, giọng nói trẻ tuổi cũng theo gió bay đến: "Hóa ra trên đời thật sự có người thích đội mũ xanh."
*đội mũ xanh trong ngữ cảnh này là nghĩa bóng chỉ người đàn ông bị vợ hoặc bạn gái cắm sừng (tức bị phản bội trong tình cảm, đặc biệt là quan hệ thể xác).
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!