Chương 50: (Vô Đề)

Còn khoảng nửa canh giờ nữa mới đến lúc tan nha buổi chiều, Thu Mộng Kỳ dẫn theo Tô Vận đến hộ phòng.

Tất cả các nha lại trong hộ phòng khi thấy cô đúng giờ xuất hiện, ai nấy đều run rẩy lo lắng, Đinh Diên cắn răng đưa sổ sách bổ sung mới nộp lên. Thu Mộng Kỳ nhận lấy nhưng không xem kỹ, mà lật thẳng đến trang cuối cùng để xem tổng số trên đó rõ ràng ghi: Tồn kho kết dư bốn vạn lượng.

Không khỏi nhướng mày một cái. Trước đó cô và Tô Vận từng ước tính, trải qua đợt chấn chỉnh này, cùng lắm cũng chỉ ép ra được ba, bốn vạn lượng bạc, nhưng đêm qua, sau khi biết đám người kia dám bỏ ra năm vạn lượng để mua đầu cô, Thu Mộng Kỳ mới thấy mình vẫn còn quá nương tay.

Dù sao thì, con số này đã vượt quá dự đoán. Huống hồ đám quan lại này đã bám rễ ở Phong Nhạc lâu năm, nếu bị ép quá có khi còn chó cùng rứt giậu, đến lúc đó mất nhiều hơn được.

May mà bây giờ cô đã can thiệp vào, ít nhất sau này sẽ không còn những lỗ hổng như thế. Trước mắt đến đây là đủ.

Hơn nữa, số bạc bốn vạn lượng này thật sự chẳng phải một khoản nhỏ. Nói vậy đi, thuế một năm của Phong Nhạc cũng chỉ chừng ấy. Nhưng những khoản thuế này phải nộp vào quốc khố, triều đình thu thuế thường đặt ra định ngạch. Số vượt quá định ngạch, một phần dùng cho chi tiêu địa phương, một phần thì chảy vào túi quan viên địa phương. Đối với những quan lại này mà nói, thì đây chính là thứ gọi là 'lệ quy.'

Còn một huyện bình thường vận hành, gồm lương quan viên, chi phí ăn uống của nha sai, tế lễ, cứu trợ người nghèo, phí xử lý việc công và chi phí trạm dịch v.v... Mỗi năm dao động trong khoảng ba đến bốn ngàn lượng. Nếu có công trình lớn như trị thủy, sẽ phải xin thêm ngân sách từ triều đình. Những chuyện này nghe thì phức tạp, nhưng chia ra chỉ có mấy hạng mục. Đây cũng là lý do Tô Vận chỉ cần nhìn sổ sách, đối chiếu con số là biết chỗ nào có vấn đề.

Tham ô của quan viên ngoài việc biển thủ công quỹ, nhận hối lộ, lấy "lệ quy" bạc, còn có vô số cách khác để kiếm chác. Ba năm moi ra bốn vạn lượng cũng không có gì ngạc nhiên. Nếu Thu Mộng Kỳ nhất định truy đến cùng, số bạc thu về e còn gấp mấy lần.

Đáng tiếc, những khoản bạc này lại được đổi bằng nỗi khổ lầm than của dân chúng, ngày qua ngày sống trong cảnh bữa đói bữa no.

Thu Mộng Kỳ đưa sổ sách trong tay cho Tô Vận bên cạnh, thấy nàng đại khái lật xem rồi gật đầu, lúc này mới mở miệng.

"Các ngươi làm rất tốt. Bản huyện đã nói, chỉ cần các ngươi chỉnh sửa xong phần sổ sách rõ ràng ngoài mặt, ta sẽ không truy cứu thêm. Ta nói được làm được, nên sẽ không từng cái đối chiếu. Ngày mai, các ngươi sắp xếp lại toàn bộ sổ sách cũ và bổ sung mới cho hoàn chỉnh, chuyện này đến đây là xong. Nhưng sổ sách sau này, mỗi tháng bản huyện sẽ đích thân xem qua, các ngươi nên chuẩn bị tâm lý sẵn."

Thấy Thu Mộng Kỳ không nuốt lời, mọi người trong phòng rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại đau như cắt, moi ra từng ấy bạc, chẳng khác nào bị xé thịt trên người, không đau thì là giả.

Hơn nữa về sau đều phải qua sổ sách, muốn làm trò mờ ám thì lại càng khó khăn.

Nhưng ngoài việc âm thầm nguyền rủa cô, bọn họ còn có thể làm gì? Dù là Khổng Nguyên Lượng có căm hận đến mức muốn uống máu Thu Mộng Kỳ, thì lúc này cũng chỉ có thể tươi cười đối mặt với cô, dù sao thì đêm qua hắn đã biết, đến cả người của Trích Tinh Các cũng không dám nhận đơn này, bọn họ đâu dám dễ dàng chọc vào.

Thu Mộng Kỳ chẳng buồn để ý đến những biểu cảm trên mặt bọn họ, nhẹ nhàng phủi phủi bụi bặm không tồn tại trên người, thong thả nói: "Đại Phúc, đi thôi."

Đại Phúc không cần tiếp tục canh giữ cái chốn quỷ quái này, vui đến mức không chịu được, vác gậy đi theo sau Thu Mộng Kỳ và Tô Vận, bước chân cũng không kìm được mà có chút nhún nhảy.

Thu Mộng Kỳ vốn định sau khi về sẽ cùng Tô Vận bàn kỹ lại kế hoạch sắp tới, ai ngờ Tô Vận đột nhiên nói phải ra ngoài xem một cái viện, lại không bắt được người ở lại.

Đến tối, sau khi Thu Mộng Kỳ tắm rửa sạch sẽ, giống như hai đêm trước, lại ngồi trong phòng chờ Tô Vận, nhưng đợi mãi cũng chẳng thấy người đâu, không nhịn được lầm bầm: chẳng lẽ đêm nay nàng không sang ngủ cùng sao?

Bên phía Tô Vận, hôm nay người của môi giới đến tìm nàng, nói chủ nhà của cái viện mà nàng xem trước kia đã trở về, mời nàng qua thương lượng chút chuyện, khi về lại thấy Tô Trường Bình và Xuân Đào đang làm nhang muỗi, nên cũng nhập hội giúp đỡ, bận bịu đến tận tối muộn, giờ mới vừa rửa mặt xong, đang lau tóc.

Trước kia sang phòng Thu Mộng Kỳ ngủ là vì lý do an toàn, giờ nguy cơ đã qua, nếu còn sang nữa thì thật không nói nổi, ít nhất là trước mặt Đới Yến và Tô Trường Bình thì không ổn.

Nào ngờ Thu Mộng Kỳ chờ mãi mất kiên nhẫn, xỏ giày đi thẳng đến phòng phía sau, thấy trong phòng nàng còn sáng đèn, liền đẩy cửa đi vào, làm Tô Trường Bình đang phơi đồ gần đó cũng sững người.

Đã khuya thế này, sao huyện lệnh đại nhân lại vào phòng đại tỷ, đã vào còn đóng cửa lại, một nam một nữ ở chung, rốt cuộc là đang làm gì?

Hắn hoàn toàn không nhận ra rằng hai người này đã ở riêng một nam một nữ suốt mấy đêm nay.

Tô Trường Bình có phần lo lắng, lúc trên đường đi lưu đày, Thu đại nhân không chỉ vài lần cứu đại tỷ, còn âm thầm giúp đỡ nàng không ít, trong lòng hắn vô cùng cảm kích. Nhưng mà như thế này cứ lén lén lút lút, chẳng phải sẽ khiến đại tỷ mang tiếng hay sao? Sau này đại tỷ còn xuất giá thế nào?

Hắn đặt chậu xuống, đi đến trước cửa phòng Tô Vận, do dự hồi lâu, giơ tay lên nhưng cuối cùng vẫn không gõ xuống. Đúng lúc quay người ôm lấy chậu định về phòng, thì nghe thấy tiếng "két" một tiếng, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy đại tỷ và Thu đại nhân một trước một sau đi ra từ trong phòng.

Hai người đều vừa tắm rửa xong, tóc dài xõa xuống, lại đều là mỹ nhân bậc nhất, lúc này gió đêm thổi qua, thân hình Thu đại nhân đi phía trước nhẹ nhàng phiêu dật, nhất thời không phân rõ nam nữ, dưới ánh đèn hành lang, đôi mắt đào hoa đang ánh lên ánh sáng rực rỡ, khiến người ta không thể rời mắt.

"Trường Bình còn chưa ngủ sao," Thu Mộng Kỳ nhìn cái chậu gỗ trong tay hắn, rồi nhìn y phục đang lay động trong gió không xa, "Nghỉ sớm chút, ta tìm tỷ tỷ ngươi bàn chút công vụ, lát nữa sẽ đưa nàng về."

Bàn công vụ sao.

Tô Trường Bình thở phào nhẹ nhõm, cúi người nói: "Đại nhân cũng nên nghỉ sớm, sức khỏe là quan trọng."

"Ừ, đi ngủ đi." Vừa nói, cô vừa định nắm tay Tô Vận thì lại buông xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!