Chương 5: (Vô Đề)

Bên ngoài trạm dịch.

Tiếng xiềng xích kéo lê kẽo kẹt từ xa lại gần, Mạnh Nguyên Châu ngẩng đầu.

Nữ nhân trẻ tuổi chậm rãi bước đến, tư thái ung dung cùng lưng eo thẳng tắp khiến nàng trông hoàn toàn không hòa hợp với cảnh sắc chung quanh, cho dù thân vướng ngục tù y phục rách rưới, nhưng vẫn giống như đang ở trong sân nhà mình mà dạo bước nhàn nhã vậy.

Ánh mắt Mạnh Nguyên Châu quyến luyến, bước chân vô thức không kìm được mà tiến lên phía trước hai bước, bên cạnh Tô Trường Bình lại sớm đã có phòng bị, thấy gã muốn tiến lên, lập tức một bước lên chặn ở giữa.

Gông xiềng trên chân vì động tác của hắn mà loảng xoảng vang lên, trong đêm tối trở nên đặc biệt chói tai.

Mạnh Nguyên Châu trên mặt lộ vẻ chán ghét, vươn tay muốn đẩy hắn ra, nhưng nhận thấy Tô Vận đang lạnh lùng nhìn mọi việc, lại ngượng ngùng rụt tay về.

Tô Vận mắt lạnh rũ xuống, "Ta vốn tưởng ngươi là bất đắc dĩ, xem ra vẫn là ta quá ngây thơ."

Thái độ của Mạnh gia sớm đã nói rõ tất cả, lời Tô Vận vừa thốt ra chẳng qua chỉ là muốn khơi dậy cảm giác áy náy trong lòng Mạnh Nguyên Châu.

Quả nhiên, Mạnh Nguyên Châu vội vàng giải thích: "Ta chẳng qua chỉ muốn cùng nàng nói đôi lời riêng tư mà thôi."

Mạnh Nguyên Châu trong nhà đứng hàng lão nhị, khía cạnh nào cũng không bằng đại ca được coi trọng, cũng không bằng tiểu nhi tử của thiếp thất sinh ra được sủng ái, lúc trước hoàng đế chỉ hôn chỉ đến gã, gã vì thế vui mừng khôn xiết, suy cho cùng trong kinh các thế gia con cháu, ai mà không ngưỡng mộ vị đại tiểu thư Tô gia tài mạo song toàn này?

Hơn nữa, một khi việc này thực sự thành, nhạc phụ của gã chính là thái tử thái phó, việc này lại là một trợ lực lớn cho công danh tương lai của gã, làm sao có thể không khiến gã vui mừng.

Chỉ tiếc rằng vị hôn thê này từ trước đến nay vẫn luôn giữ dáng vẻ hờ hững lạnh nhạt, khiến gã lần nào cũng có cảm giác mặt nóng dán lên mông lạnh, vô cùng chán nản.

Như lúc này, dù thân đang lâm cảnh lao ngục, vẫn kiêu hãnh cứng cỏi chẳng khuất phục.

Nam tử vốn đều có một tật xấu chung: điều gì càng khó chiếm, càng muốn chinh phục.

Tô Vận càng lãnh đạm, như đóa hoa cao lãnh khó thể chạm tới, gã lại càng si mê nàng.

"Chỉ cần nàng bằng lòng, ta có thể miễn cho nàng nỗi khổ bị lưu đày tới Lĩnh Nam."

Bị giam giữ hơn một tháng, lưu đày đã vài ngày, vị đại tiểu thư nào chịu đựng nổi? Mạnh Nguyên Châu tự tin tin này đủ để lay động lòng Tô Vận.

Quả nhiên, ánh mắt đối phương bằng mắt thường cũng thấy mềm ra, một chút dịu dàng lan tỏa trong mắt nàng.

Ngay sau đó, đôi môi đầy đặn lúc mở lúc khép: "Nếu vậy, người nhà ta thì sao?"

Mạnh Nguyên Châu kìm sự tự mãn trong lòng, nhưng làm ra vẻ mặt khó xử lắc đầu: "Chỉ riêng cứu nàng đã là mạo hiểm rất lớn, nói chi đến người khác."

Lời vừa dứt, khuôn mặt xinh đẹp vốn mang theo dịu dàng trong nháy mắt lại trở về vẻ xa cách trước đó, dường như nét mềm mại vừa nãy là gã nhìn nhầm.

"Phụ mẫu ta hiện nay sức khỏe không tốt, đệ muội lại còn nhỏ, ta không có cách thuyết phục bản thân rời khỏi họ vào lúc này."

Mạnh Nguyên Châu vội nói: "Việc này chỉ là kế sách tạm thời thôi."

"Ha, giống như bức thư lúc trước của ngươi, cũng là kế sách tạm thời sao?"

Giọng điệu mang chút mỉa mai khiến Mạnh Nguyên Châu vô cùng khó chịu, gã há miệng muốn phản bác, nhưng lại nói không ra lời, một lúc lâu mới nói: "Ta biết nàng ghét ta, nhưng ta cũng thân bất do kỷ, nàng là người thông minh, lẽ ra nên biết ta cũng chỉ là con rối bị thao túng mà thôi."

"Dù là kẻ đứng trước hay kẻ giật dây sau màn, thì ngươi cũng đã tham dự vào, chẳng phải sao?"

"Vận nhi, sự tình đã đến nước này, ta thấy nàng không cần phải day dứt về những chuyện quá khứ vốn đã không thể thay đổi. Trước mắt chỉ có một cơ hội duy nhất để thoát khỏi chốn lao tù, có đồng ý hay không đều tùy vào nàng!"

"Ngươi đang ép ta!" Chỉ vỏn vẹn một câu, nữ tử quật cường ngẩng đầu, hốc mắt đã hoe đỏ.

"

"Ta..." Mạnh Nguyên Châu chỉ cảm thấy từng cơn đau thắt trong tim, gã chẳng thể nào chịu nổi cảnh mỹ nhân quật cường rơi lệ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!