Ngày mai là mùng một tháng Sáu, cũng là hạn chót mà Thu Mộng Kỳ đưa ra cho hộ phòng để cân đối sổ sách.
Sau khi màn đêm buông xuống, toàn bộ hậu viện trở nên vô cùng yên ắng, bầu không khí ngột ngạt đến mức ngay cả Nhị Phúc cũng không dám sủa bậy.
Thu Mộng Kỳ biết, những kẻ phía sau đó không hề có ý định thỏa hiệp, vì bạc mà bọn chúng chẳng việc gì không dám làm.
Huyện lệnh đời trước chính là bị bọn chúng âm thầm ra tay trừ khử, cuối cùng kết thúc qua loa bằng cái chết bất ngờ.
Nếu đám người tối hôm qua ra tay thành công, thì cô và vị huyện lệnh kia cũng sẽ có kết cục giống nhau.
Không ngoài dự đoán, tối nay bọn chúng sẽ phái đến những sát thủ lợi hại hơn.
Thu Mộng Kỳ không phải loại người dễ thỏa hiệp, sau quãng thời gian hòa hợp với thân xác này, cô cũng đã có đủ tự tin với bản lĩnh võ nghệ của mình, nếu không phải là cao thủ thật sự, muốn tiếp cận cô cũng không phải chuyện dễ dàng.
Ngoài ra còn có Đại Phúc, có thể hỗ trợ được phần nào.
Còn có Đới Yến, nữ nhi của thổ phỉ Đới Hùng, tuyệt đối không phải là tiểu thư khuê các tầm thường, bản lĩnh trên người còn cao hơn cả những bộ đầu như Tôn Cẩm.
Trong hậu viện lại có thêm một con chó săn đặc biệt cảnh giác là Nhị Phúc, sát thủ nếu đã vào được thì muốn ra cũng không dễ.
Khoảng ba, bốn giờ sáng, cho đến khi Nhị Phúc khẽ rên hai tiếng, Thu Mộng Kỳ lập tức tỉnh dậy.
Tới rồi!
Cô nhẹ nhàng trở mình.
Căn dặn nữ nhân bên cạnh: "Ngươi cứ nằm yên."
Có đi cũng chẳng giúp được gì, ngược lại còn khiến cô phân tâm, chi bằng cứ ngủ tiếp, dưỡng tinh thần để mai còn xử lý đám người kia cho tốt.
Mấy hôm trước khi tra sổ sách, đám người kia đã bắt đầu phát hiện ra manh mối, rằng vị nữ sư gia này mới là con át chủ bài của huyện lệnh, Thu Mộng Kỳ lo rằng bọn chúng điên cuồng đến mức sẽ ra tay với Tô Vận để chặt đứt cánh tay trái của mình, nên đã để nàng ngủ lại trong phòng mình.
Làm trò cho người ngoài nhìn, chỉ nói là cùng ở một phòng để tránh hiềm nghi, nhưng khi vào phòng lại cùng ngủ một giường, kẻ ngoài làm sao thấu được hết.
Thế nhưng vừa mới ngồi dậy, cô đã phát hiện cánh cửa không biết từ khi nào đã lặng lẽ mở ra, một luồng gió lạnh từ ngoài cuốn vào, thổi tung tấm màn dày.
Ánh trăng nhàn nhạt rải xuống mặt đất.
Thu Mộng Kỳ khẽ nhíu mày, bàn tay đang định chạm vào thanh trường kiếm bên gối lại rụt về.
Không cần giao thủ, cô cũng biết mình không phải đối thủ.
Nhận thức ấy khiến lòng cô chùng hẳn xuống, với tình hình hiện tại, cho dù có thêm Đại Phúc và Đới Yến cũng không thay đổi được gì.
Không ngoài dự đoán, lần này thật sự sẽ như bọn chúng mong muốn.
Đã biết không đánh lại, Thu Mộng Kỳ cũng từ bỏ ý định liều mạng, cô từ tốn lấy áo ngoài trên ghế cạnh giường, chậm rãi khoác lên người, nhàn nhạt nói: "Tới rồi."
Người tới dường như không ngờ mục tiêu lại trong trạng thái như vậy, lười nhác, không hề đề phòng, như thể đang gặp gỡ cố nhân.
Hắn khẽ cười một tiếng, giọng khàn khàn khiến người ta rợn sống lưng: "Tới nước này rồi mà vẫn giữ được phong thái như thế, các hạ là người đầu tiên ta gặp."
Thu Mộng Kỳ duỗi eo một cái, với tay cầm lấy hỏa thạch quẹt lửa, châm sáng ngọn nến trong phòng, khuôn mặt cô cũng nhờ đó mà hiện rõ trước mắt người kia.
Sau khi thắp nến xong, cô cúi đầu tìm giày, hoàn toàn không thấy được đồng tử của người nọ sau khi nhìn rõ dung nhan cô liền co rút mạnh.
Khó khăn lắm mới xỏ xong hai chiếc giày, Thu Mộng Kỳ lúc này mới đi đến bên chiếc bàn tròn giữa phòng, tự mình rót một chén nước lạnh, "Ngươi có uống không?"
Không nghe thấy đối phương trả lời, Thu Mộng Kỳ ngẩng đầu nhìn bóng đen cao lớn đứng nơi cửa, giống hệt đêm qua, toàn thân vận đồ đen, che kín mặt, chỉ là người này mang theo khí tức âm u và khí thế mạnh mẽ khiến người khác không dám đến gần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!