Chương 48: (Vô Đề)

Quý Hô vừa rời đi trước, thì ngay sau đó, Khổng Nguyên Lượng đã đến.

Thu Mộng Kỳ nhìn viên quan kho trước mắt gần như cúi rạp lưng xuống đất, trên mặt hiện ra một biểu cảm khó đoán.

Trong nha môn, bất cứ vị trí nào có liên quan đến hộ phòng đều là những chỗ béo bở được tranh giành kịch liệt. Trước kia Tô Vận từng nói, "Huyện lệnh như nước chảy, huyện thừa như sắt đúc", câu ấy là nói riêng cho Phong Nhạc huyện. Nhưng nếu đặt trong toàn bộ hệ thống quan lại địa phương, thì phải nói là "mệnh quan triều đình như nước chảy, nha lại như sắt đúc".

Ví như trong quan trường cấp huyện, chỉ có bốn chức vụ là huyện lệnh, huyện thừa, chủ bộ và huyện úy mới thực sự là quan do triều đình bổ nhiệm. Quan viên được bổ nhiệm đều phải tránh nhận chức tại quê nhà, vì vậy thường được điều từ nơi khác đến. Còn những vị trí như chủ sự các phòng, bộ khoái, quan thương, tiên lương sư gia v.v... thì phần lớn đều là người bản địa, do các quan địa phương "tuyển dụng" để làm việc, tiền lương của họ cũng do trưởng quan trích từ ngân sách nghiệp vụ chi trả.

Những chức vị của bọn ty lại này vốn cực kỳ béo bở, ngân lượng nhập kho còn phải thu phí tổn thất, thậm chí còn đòi phí thủ tục, phí vất vả các loại. Ở đại đường châu huyện, thẩm án thì phải động hình, thu thuế cũng phải động hình, trừng phạt kẻ bất lương cũng phải động hình. Tiền đút lót cũng đều chảy vào túi của bọn ty lại, sai dịch này. Những chức vị ấy còn có thể cha truyền con nối, cha chết thì nhi tử lên thay, tiếp tục làm quan coi kho, làm kế toán, thật đúng là ngàn vàng cũng không đổi được.

Nghe nói ở Kinh Thành, một chức quan thương mỗi năm thu vào trăm vạn lượng bạc, kẻ khác muốn mua được chức ấy thì phải chuẩn bị ngàn lượng vàng.

Thế nhưng, chức nha lại vẫn bị liệt vào hạng "ti tiện", ví dụ như bộ khoái, thì ba đời không được dự thi khoa cử để lấy công danh. Thân phận bọn họ thấp kém, chịu ấm ức cũng chẳng ít.

Thu Mộng Kỳ nhìn Khổng Nguyên Lượng trước mắt, một chức béo bở thế này, hắn mà còn dám nói chịu uất ức thì đúng là không biết xấu hổ.

Khổng Nguyên Lượng là họ hàng xa của Khổng Hưng Hiền, nhờ mối quan hệ này mà những năm qua hắn kiếm được không ít, còn Khổng Hưng Hiền thì cũng nhờ tay hắn mà vơ vét không ít bạc.

"Quan thương tìm bản huyện có việc gì?"

Khổng Nguyên Lượng với vẻ mặt nịnh nọt nói: "Đại nhân những ngày qua vất vả tra sổ sách, tiểu nhân chẳng giúp được gì, thật lấy làm xấu hổ."

Trong mắt Thu Mộng Kỳ hiện lên ý cười mỉa mai: "Ta không vất vả, ngươi cũng chẳng cần xấu hổ, vất vả là các ngươi mới đúng, nào là cân đối sổ sách, bổ sung chi phí, việc nào chẳng tốn tâm lực."

"Lao tâm chính là khổ cực, tiểu nhân đều thấy hết trong mắt. Mới hay gần đây Thính Vũ Các có một tân cầm nương, đàn cầm tuyệt diệu lại còn dung mạo khuynh thành. Tiểu nhân nghĩ đại nhân đến Phong Nhạc cũng đã lâu, mà vẫn chưa có dịp dạo chơi, nay lại suốt ngày đối mặt với đám người việc vừa xấu vừa nhàm như chúng tiểu nhân, tâm tình làm sao mà thoải mái, chi bằng đến đó nghe đàn ngắm mỹ nhân, coi như rửa tai mát mắt thư giãn một chút..."

Thu Mộng Kỳ nghe hắn nói vậy, liếc nhìn Tô Vận đang cắm đầu viết bên cạnh, khóe môi khẽ cong, nửa cười nửa không nhìn Khổng Nguyên Lượng hỏi: "Vị cầm nương kia so với sư gia nhà ta, ai đẹp hơn?" (Editor: mê thì nói đi tr)

Khổng Nguyên Lượng khẽ nhấc mí mắt định nhìn ngó vị nữ sư gia kia, lại nghe thấy huyện thái gia khẽ ho một tiếng, lập tức cụp mắt xuống, đáp: "Cô nương Tô Vận là tiên nữ trên trời hạ phàm... sao có thể đem ra so với kỹ nữ khúc nương..."

Từ khi huyện thái gia nhậm chức tới nay, vị nữ sư gia này thường xuyên đi theo hai bên, quan viên nha sai trong huyện ai mà chưa từng liếc nhìn, ai mà chưa từng thèm thuồng?

"Đã vậy thì ta còn đi Thính Vũ Các làm gì, ở nhà cũng có thể ngắm mỹ nhân để rửa mắt."

Lời này lọt vào tai Tô Vận, tay nàng đang cầm bút hơi khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã khôi phục như thường, tiếp tục làm công việc trong tay.

Khổng Nguyên Lượng nhất thời có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn không nhịn được nói: "Người ta thường nói... hoa nhà không thơm bằng hoa dại..."

Nếu như Tô Vận vẫn còn thân phận như trước kia, cho hắn một trăm lá gan hắn cũng không dám nói ra lời này trước mặt nàng, nay trong mắt hắn, vị sư gia xinh đẹp này dù được huyện thái gia sủng ái, nhưng cũng chỉ là người có thân phận ti tiện, chẳng qua là một món đồ chơi của huyện thái gia. Người ta vẫn nói thê không bằng thiếp, thiếp không bằng vụng trộm, nếu huyện thái gia mà để mắt tới khúc nương kia...

Thu Mộng Kỳ nghe thấy câu "hoa nhà hoa dại" kia, không nhịn được phì cười một tiếng.

Tô Vận thì siết chặt cây bút trong tay, chỉ hận không thể biến nó thành vạn mũi kiếm đâm thủng tên tiểu lại ăn nói linh tinh này.

Khổng Nguyên Lượng thấy Thu Mộng Kỳ cười vui vẻ, tưởng rằng cô cao hứng, cũng không nhịn được mà cười hì hì theo.

Ai ngờ tiểu huyện lệnh trước mặt đột nhiên thu lại nụ cười, mặt lạnh xuống: "Bản quan có chứng sạch sẽ, không thích hoa dại."

Khổng Nguyên Lượng có chút sững sờ, không hiểu "chứng sạch sẽ" là gì, nhưng đại khái cũng đoán được huyện thái gia đang nói gì, vội vàng run rẩy nói: "Khúc nương là kỹ nữ thanh lâu... vẫn... vẫn chưa từng..."

Thu Mộng Kỳ thấy hắn nói chuyện hồ đồ như vậy, cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, sắc mặt trầm xuống: "Bản huyện đang bận, không rảnh ra ngoài nghe hát, ngươi nếu không có việc gì thì đừng có lượn lờ trước mặt ta, hay là mấy khoản sổ sách rối rắm bên kho lương ngươi đã làm xong? Số ngân phiếu đóng dấu đó đã đòi về chưa?"

Khổng Nguyên Lượng vội vàng quỳ xuống đất, hoảng sợ nói: "Đại nhân bớt giận, nếu đại nhân không thích nghe hát, nếu đại nhân có sở thích khác, tiểu lại-"

"Ngừng! Mấy ngày nay bản huyện không muốn ra ngoài, ngươi không thấy ngoài kia bao nhiêu người muốn hại ta sao? Hơn nữa bản huyện chẳng thích gì, thứ bản huyện để tâm nhất lúc này chính là mấy khoản sổ sách rối rắm ở hộ phòng, ngươi quay về giục giã một chút, cố gắng làm nhanh lên, nếu ngày mai chưa xong, các ngươi từng người một cứ chờ bị xử lý đi!"

Khổng Nguyên Lượng thấy cô tức giận, chỉ đành rụt rè đáp: "Đã vậy, nếu đại nhân không muốn ra ngoài, tiểu lại có tìm vài quyển sách tiêu khiển, mang đến cho đại nhân giải buồn."

Nói rồi liền bò lên trước hai bước, run rẩy lấy từ trong tay áo ra một quyển sách nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!