Chương 47: (Vô Đề)

Tối ngày hai mươi chín tháng Năm, vào giờ Dần, trăng mờ gió lớn.

Hậu viện nơi ở của huyện lệnh trong nha môn chìm trong bóng tối mịt mùng.

Bịch --

Bịch --

Như thể có ai đang ném bánh bao xuống nồi, bên cạnh tường viện đột nhiên vang lên tiếng vật nặng rơi xuống, tiếp theo đó là mấy tiếng thét thảm thiết sắc lạnh, nhưng rất nhanh liền im bặt.

"Lão đại, tình hình không ổn."

Người lên tiếng chính là một trong mấy kẻ áo đen đang ẩn nấp bên ngoài tường viện.

Theo lý mà nói, chẳng qua chỉ là một tên thư sinh yếu đuối, căn bản không cần phải nhiều người thế này. Chẳng qua là bên thuê bọn họ hạ lệnh nhất định phải lấy được mạng, cho nên lần này mới phái đến tận sáu người.

Vậy mà lúc này lại xảy ra chuyện bất ngờ như vậy.

Ba tên đồng bọn tiếp ứng bên ngoài lập tức cảm thấy bất an, một tên trong số đó hỏi: "Lão đại, còn muốn vào không?"

"Theo lý thì lão Tam bọn họ nếu thành công sẽ phát tín hiệu, sao giờ vẫn chưa có động tĩnh gì."

"Sao ta cứ cảm thấy mấy tiếng la vừa nãy chính là của lão Tam bọn họ, chẳng lẽ trong này có cao thủ?" Một tên khác dè dặt nói.

"Bên cạnh huyện lệnh chẳng qua chỉ có gã ngốc kia là có chút sức lực, hắn ngủ trong nhà ngoài, dù có chạy đến cũng không thể nhanh thế được, chẳng lẽ hắn vẫn luôn canh giữ bên cạnh tiểu huyện lệnh?"

"Gã ngốc kia đúng là khỏe thật, nhưng trong thời gian ngắn như vậy mà xử lý được ba huynh đệ của chúng ta thì hắn cũng không làm được."

"Chỗ này âm u quái lạ, đại ca, chúng ta còn vào nữa không?" Một tên khác không nhịn được lại thúc giục.

"Lão Ngũ, ngươi vào trước thăm dò tình hình xem sao, nhớ kỹ, chỉ điều tra, không được ra tay." Tên áo đen cầm đầu dặn dò.

"Rõ, đại ca."

Chỉ thấy một tên áo đen khác tung người nhảy lên, nhanh chóng trèo lên tường viện, nhưng chưa được hai hơi thở, lại một tiếng kêu thảm vang lên, rồi cũng hoàn toàn im lặng.

Hai kẻ còn lại đưa mắt nhìn nhau, không dám do dự thêm, thừa lúc đêm tối lập tức bỏ trốn.....

Sáng hôm sau, quan viên Phong Nhạc đúng giờ điểm danh vào nha môn, Khổng Hưng Hiền cùng mấy người khác đến rất sớm, sắc mặt ai nấy nghiêm trọng, mắt dán chặt vào cửa đại đường, đến cả chớp mắt cũng không.

Tiếng bước chân mỗi lúc một gần, mọi người ánh mắt sáng lên, chỉ thấy một bóng người trong quan phục đỏ thẫm xuất hiện trước cửa chính là tiểu huyện lệnh. Toàn thân cô thần thái rạng rỡ, trên mặt là nụ cười tươi rói.

"Các vị hôm nay đến sớm như vậy, rất đáng khen, sau này cố gắng phát huy," Thu Mộng Kỳ thần sắc không khác gì thường ngày, "Hôm nay không có chuyện gì cần bàn bạc, mọi người cứ làm theo phân công hôm qua, mỗi người lo việc của mình đi."

Nếu không phải hôm qua từng chứng kiến dáng vẻ ép người từng bước kia của cô, đám quan lại đã tưởng vị tiểu huyện lệnh này thật sự là một công tử ôn hòa, vô hại với người và vật.

Mà lời cô vừa thốt ra lại càng khiến các quan lại vốn đã nơm nớp lo sợ càng thêm thấp thỏm bất an, cái cảm giác như bị treo ngược con tim thế này thật sự rất khó chịu.

Bốn kẻ "rơi xuống như bánh bao" tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trong phủ huyện lệnh rốt cuộc có cao nhân nào đang ẩn mình? Huyện lệnh đối với vụ ám sát đêm qua rốt cuộc có thái độ thế nào? Vì sao mấy tên kia không làm cô bị thương dù chỉ một chút? Mọi thứ đều không thể biết được.

Khổng Hưng Hiền cắn răng định bước lên dò hỏi thì nghe thấy Thu Mộng Kỳ gọi Tôn Cẩm.

"Tôn bộ đầu, dẫn theo mấy người tới hậu viện chỗ ta, tối qua có mấy tên trộm lẻn vào, ngã từ tường xuống gãy cả tay chân, lúc đó ta buồn ngủ quá nên chưa thẩm vấn, ngươi đi xách bọn chúng ra, mấy món trong phòng hình lại để lâu không dùng sắp gỉ sét, tra cho rõ xem bọn chúng là ai, ngay cả phủ huyện lệnh cũng dám đột nhập."

Lời vừa rơi xuống, lập tức như nổ tung tại chỗ.

Con ngươi Khổng Hưng Hiền co rút mạnh, mấy tên đó toàn là cao thủ trong nghề, tối qua khi thuộc hạ cấp tốc báo tin, hắn đã biết sự việc không ổn, nhưng không ngờ tiểu huyện lệnh lại nói ra nhẹ nhàng như thế, khiến hắn chấn động sâu sắc.

Tình hình thực sự trong hậu viện đêm qua rốt cuộc là thế nào? Những sát thủ ấy từng hợp tác không biết bao lần, chưa từng thất bại, vậy mà lần này lại bị tóm gọn một lúc đến bốn tên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!