Chương 45: (Vô Đề)

Thu Mộng Kỳ cuối cùng cũng không chống lại được cơn say đến muộn, nói vớ vẩn với Tô Vận một hồi rồi gục luôn trên ghế, ngủ lúc nào lên giường cũng không biết.

Đến khi cô tỉnh lại, thì trời đã sáng rực.

"Xuân Đào

- Xuân Đào -" Cô gọi khe khẽ.

Gọi hai tiếng không ai đáp, cô lại nằm xuống giường.

Hiện tại cửa hàng đã mở, sản lượng nhang muỗi về sau cần phải được đảm bảo, mà giờ lại thiếu nhân lực, đến cả cô rảnh rỗi cũng phải cùng làm nhang muỗi, Thu Mộng Kỳ cũng đã dặn Xuân Đào đừng cứ luôn ở bên cạnh cô, ưu tiên bên xưởng sản xuất nhang muỗi trước, bản thân cô là người sống sờ sờ, không cần thêm một người lúc nào cũng bám theo hầu hạ.

Kết quả là lúc này cổ họng khô rát muốn uống nước, nhưng vì lười nên chẳng có sức đứng dậy, lại nằm bẹp xuống giường.

Nằm một hồi lâu, cả người mới dần tỉnh táo lại, vừa định ngồi dậy thì nghe ngoài cửa vang lên tiếng "két" một cái, cô lại nằm xuống theo phản xạ, "Cuối cùng cũng có người tới rồi, rót cho ta ly nước."

Tô Vận nghe thấy giọng khàn khàn của cô, vội đi rót nước, bưng tới bên giường.

"Ngươi ngồi dậy được không, hay để ta đỡ?"

"Ngồi dậy được," Thu Mộng Kỳ chống hai tay ngồi dậy, tựa vào đầu giường, giả vờ yếu ớt, "Tay ta không có sức, ngươi đút ta uống."

Tô Vận đưa ly nước tới gần miệng cô, nghe tiếng cô "ừng ực" uống nước, ánh mắt không kìm được lướt qua khuôn mặt trắng trẻo của đối phương, mắt vẫn hơi khép lại, hàng mi dài cong cong như hai chiếc chổi lông đen nhánh khẽ rung rung, khiến lòng ngứa ngáy.

Uống liền hai ly nước, Thu Mộng Kỳ mới lại dựa vào đầu giường nghỉ thêm một lúc, "Ta dậy rửa mặt, ngươi đừng đi, lát nữa giúp ta kiểm lại đống tiền quà mừng."

"Ừ."

Chờ Thu Mộng Kỳ rửa mặt xong ngồi vào bàn, đã hơn nửa canh giờ trôi qua, trên bàn đã đặt sẵn một bát cháo nóng hổi.

Thu Mộng Kỳ ngạc nhiên hỏi: "Ngươi nấu sao?"

"Ngươi nhìn ta giống người biết nấu ăn sao?"

Giọng điệu không được tốt lắm, Thu Mộng Kỳ đoán được đại khái là ai làm, cũng không vạch trần, chỉ thản nhiên đáp: "Ừ, không giống."

"... Người ta còn nhờ ta hỏi ngươi có thích quà sinh thần tối qua không."

Thu Mộng Kỳ cười gượng: "Quà sinh thần gì chứ, ta còn chẳng nhớ để nó ở đâu."

"Ở đây này." Tô Vận đẩy chiếc hộp vuông nhỏ về phía cô.

Thu Mộng Kỳ ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, thấy đối phương đang nhìn mình, cô làm như không có chuyện gì, đẩy chiếc hộp nhỏ ấy sang một bên.

"Sao vậy, không mở ra xem thử?"

"Đồ lặt vặt của tiểu cô nương thì có gì đẹp. Mau mang cái hộp lớn kia tới, trong đó mới có hàng tốt. Lần này có thành công hay không là nhờ vào chúng."

Tô Vận lúc này mới thôi không để ý đến cái hộp nhỏ, bê chiếc hộp mà tối qua Đại Phúc mang về đặt lên bàn.

"Thực nhẹ."

"Bên trong là ngân phiếu, thì nặng được bao nhiêu."

Chờ đến khi mở hộp ra, quả nhiên là một xấp ngân phiếu.

Tô Vận cầm lấy danh sách, lật sơ một lượt rồi nói: "Ghi rất rõ ràng, tổng cộng là một vạn ba ngàn lượng, cái hiệu gạo Vương thị này vậy mà tặng tới một ngàn lượng, đúng là thật hào phóng."

Thu Mộng Kỳ nắm lấy xấp ngân phiếu, miệng chậc chậc mấy tiếng: " Vương thị này là một trong những thế gia của Phong Nhạc, có chỗ dựa ở Kinh Đô, một nửa số thuế bạc của Phong Nhạc đều do gia tộc Vương thị giúp thu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!